Hổ Bất Soái biết đây là nhượng bộ cuối cùng của trấn trưởng, chỉ có thể đồng ý.
Thương Phi Phàm tuy càng thích tự đơn độc hành động, nhưng có người rành bản địa làm người dẫn đường, hắn đương nhiên cũng sẽ không cự tuyệt, hắn cũng muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.
Trấn trưởng thuận miệng mời Thương Phi Phàm và cháu trai mình cùng về ở nhà lớn.
Thương Phi Phàm uyển chuyển cự tuyệt. Vị trấn trưởng này vốn không phải thành tâm mời hắn, chỉ vì cháu ngoại nên muốn đem hắn đặt vào tầm nhìn giám thị mà thôi.
Tuy đây là một cơ hội tốt để tiếp cận người có quyền lực tối cao của địa phương, nhưng… vẫn là đợi khi nào hắn nhận được nhiệm vụ liên quan đến trấn trưởng hoặc gia đình trấn trưởng rồi nói sau.
Hổ Bất Soái trực tiếp lắc đầu, biểu thị mình ở lầu hai của quán rượu cũng khá ổn.
Trấn trưởng không biết làm sao với tên cháu ngoại này, nhưng hắn cũng biết quan hệ của vợ hắn và đứa cháu này có chút phức tạp, rõ ràng hai người rất quan tâm nhau, lại không thể chung sống hòa bình.
Cho dù Delia là vợ hắn, hắn cũng không thể không nói, tính cách của phu nhân hắn, đúng là không phải người thường có thể chịu nổi.
Trấn trưởng cùng hộ vệ còn lại và Daryl quay về nhà, hộ vệ tên Lang Tứ và tọa kỵ của hắn cùng ở lại.
Không lâu sau, Daryl lại dắt ra hai con sâu tọa kỵ giao cho Hổ Bất Soái và Thương Phi Phàm.
“Trấn trưởng nói, chỉ cho mượn thôi. Từ dây đến Mạc Ước sơn cốc còn khá xa, ông ấy muốn Lang Tứ thúc về sớm một chút.”
Hổ Bất Soái biết đây là dượng sợ cậu từ chối nên mới nói như vậy.
Thương Phi Phàm càng rõ, trấn trưởng đồng ý cho mượn tọa kỵ và hộ vệ, đều là vì lo cho cháu ngoại.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đột nhiên có cảm giác kỳ lạ. NPC trong trò chơi này cũng nhân tính hóa quá đi chứ, dạng hệ thống AI gì có thể sáng tạo ra nhiều NPC có thể bắt chước người thật tự hỏi và hành vi như vậy? Thực sự giống như một đám người thật vậy.
Daryl nháy mắt với Hổ Bất Soái, nhỏ giọng nói: “Trấn trưởng và phu nhân đều rất lo cho cậu, trấn trưởng bày đặt mắng cậu một hồi trước mặt phu nhân, nói cậu không biết điều, lại không quan tâm dượng và dì. Phu nhân tức giận, bảo ta dặn phòng bếp bữa tối chỉ làm thịt chuột thỏ.”
Trong mắt Hổ Bất Soái hiện lên ý cười: “Chờ ta trở về từ Mạc Ước sơn cốc, ta sẽ về ăn cơm. Lúc đó sẽ dẫn Lang Sát và Phi Ảnh trở về.”
“Bất Soái thiếu gia, chúng ta quyết định rồi nhé!” Daryl cực kỳ vui vẻ, nhảy nhót về nhà nói tin tức tốt này cho trấn trưởng.
Lang Tứ dắt tọa kỵ đến chỗ hai người, nắm tay phải đập nhẹ vào ngực trái, đồng thời cúi đầu, hành lễ với Hổ Bất Soái.
“Bất Soái thiếu gia, chúng ta xuất phát đi Mạc Ước sơn cốc ngay bây giờ sao?”
Thương Phi Phàm chen vào nói: “Từ nãy ta đã muốn hỏi, ở đây không phải Mạc Ước sơn cốc trấn sao? Sao mọi người nhắc đến Mạc Ước sơn cốc cứ như nói đến nơi nào đó rất nguy hiểm?”
Thương Phi Phàm còn muốn hỏi sao tên của các ngươi có người giống văn hóa phương đông có người giống phương tây, nhưng nghĩ có lẽ đó là giả thiết của trò chơi, cũng không muốn Hổ Bất Soái nghi ngờ hắn đến cùng khuyết thiếu kiến thức thông thường đến cỡ nào, nên không hỏi nhiều.
Hổ Bất Soái duỗi tay giới thiệu Lang Tứ: “Ta cũng mới đến đây chưa lâu, đối với bản địa, Lang Tứ thúc hiểu rõ ràng hơn ta nhiều, từ giờ ông ấy sẽ phụ trách dẫn đường cho chúng ta, ngươi có thắc mắc có thể thỉnh giáo ông ấy.”
Lang Tứ nhẹ gật đầu với Thương Phi Phàm, rất tự nhiên tiếp nhận công việc giải thích: “Người bên ngoài lần đầu đến chỗ chúng ta đúng là dễ bị nhầm lẫn. Sơn cốc ở đây rất dài, toàn thể sơn cốc có 2 phần 3 đằng trước là hẹp dài, 1 phần 3 đằng sau rộng lớn, hình dạng tựa như một cái bình cổ dài bụng lớn. Thị trấn của chúng ta nằm trong vùng bụng lớn này. Mà Mạc Ước sơn cốc chúng ta hay nói chính là vùng hẹp dài tách biệt với thị trấn.”
Hổ Bất Soái bổ sung: “Ở đây còn có một truyền thuyết liên quan.”
Truyền thuyết nói rằng, Mạc Ước sơn cốc đã từng rất nguy hiểm, thú nhân không thể sinh sống trong sơn cốc.
Nhưng có một gia đình thú nhân hình sói di chuyển đến gần đấy, trùng hợp phát hiện ở đây có một vùng đất có thể gieo trồng, vì thế gia đình thú nhân quyết định ở lại đây.
Gia đình thú nhân hình sói này chính là tổ tiên của dượng Hổ Bất Soái.
Vị tổ tiên này thức tỉnh thần huyết huyết mạch, có được năng lực cực kỳ cường đại. Vì để người nhà và những thú nhân tìm nơi sống sót có thể an toàn sinh hoạt, ông sử dụng năng lực thần huyết chẻ núi sang hai bên, khiến cho Mạc Ước sơn cốc trấn hoàn toàn tách biệt với phần phía trước sơn cốc.
“Đương nhiên, đây chỉ là truyền thuyết. Dượng của ta nói gia tộc không truyền lưu như thế, nhưng người trong thị trấn lại thích truyền miệng như vậy.”
“Đó là cách mọi người biểu đạt tình yêu với gia tộc người thành lập thị trấn.” Chúng ta quen gọi vùng hẹp dài phía trước là Mạc Ước sơn cốc, gọi đoạn này của chúng ta là Mạc Ước trấn. Trong sơn cốc rất nguy hiểm.”
“Ngài Hosier, lúc ngài đến có nhìn thấy con đường đất ngoài trấn nhỉ? Con đường đó tuy cũng thông với Mạc Ước sơn cốc, nhưng cuối đường bị chặn, người địa phương và người bên ngoài sẽ vòng từ bình nguyên ngoài sơn cốc, chính là xuyên qua bình nguyên phía tây phong hóa sơn. Tuy vòng đường xa, nhưng an toàn hơn nhiều so với xuyên qua sơn cốc.”
“Trên đường ta sẽ giới thiệu kỹ hơn. Chúng ta tốt nhất không nên qua đêm ở trong sơn cốc.” Lang Tứ xoay người nhảy lên lưng tọa kỵ cự trùng, nắm dây cương lên.
Hổ Bất Soái gọi Thương Phi Phàm, cũng nhảy lên cự trùng tọa kỵ theo.
Thương Phi Phàm…… Không muốn lộ ra sự quê mùa thiếu hiểu biết của mình, nhưng hắn cảm thấy có lẽ bản thân không thể tại chỗ lấy đà nhảy lên lưng cự trùng cách mặt đất 2 mét được.
Chẳng lẽ phải leo lên? Hình như có hơi mất mặt.
Leng keng.
[Nhiệm vụ 11, xin hãy cưỡi tọa kỵ cự trùng thành công đi 500 mét. Hoàn thành khen thưởng 1 trong 2: Thắp sáng chức nghiệp thuần trùng sư sơ cấp, hoặc không giới hạn tọa kỵ sơ cấp kỵ thừa thuật.]
[Nhiệm vụ 12, hãy đi sâu điều tra Mạc Ước sơn cốc, hoàn thành khen thưởng 2 điểm cống hiến.]
Không phải 500 mét sao? Làm!
Thương Phi Phàm cẩn thận nhớ lại động tác của Hổ Bất Soái và Lang Tứ, tới gần cự trùng tọa kỵ, nhảy lên tại chỗ.
Nhảy không được thì hắn leo sau.
Dm! Hắn coi thường sức bật của thân thể thú nhân này rồi.
Dùng nhiều sức quá, hắn nhảy qua lưng của cự trùng tọa kỵ, cao hơn rất nhiều.
Thương Phi Phàm làm lơ tình huống xấu hổ này, hóp bụng vặn eo trên không, tiêu sái lăn một cái vững vàng rơi trên lưng cự trùng.
Xấu hổ là cái gì? Đã bị hắn ăn.
Lang Tứ: A, hổ thú nhân! Không lúc nào là không làm màu.
Hổ Bất Soái:…Có phải tên này quên mất cách cưỡi cự trùng tọa kỵ không? Có cần nhắc hắn không? Cự trùng cũng không dễ cưỡi đâu.
Thương Phi Phàm nắm dây cương, mặt bình tĩnh: Hắn từng cưỡi ngựa rồi, không sợ.
Một tiếng huýt sáo vang lên, ba con trùng thú cùng chạy ra ngoài.