Quản gia Colin đại khái biết tình huống của Thương Phi Phàm từ Hổ Bất Soái, nhưng cũng không nhiều trông đợi vào việc Thương Phi Phàm có thể gặp Delia phu nhân.
“Hắn đến từ Hắc Sâm Lâm thành? Cậu quen biết hắn à?” Quản gia nhỏ giọng hỏi.
Hổ Bất Soái biểu cảm kỳ quặc: “Có lẽ.”
Quản gia càng nhỏ giọng hơn: “Hắn là người phe nào?”
Hổ Bất Soái lắc đầu nhẹ, không trả lời.
Quản gia cũng không hỏi thêm, một thiếu nữ bưng trà bánh lên.
Hổ Bất Soái giới thiệu với Thương Phi Phàm, đây là con gái lớn của nữ đầu bếp.
Một lúc sau, vợ của quản gia Melin trở lại.
“Ngài Norman, Bất Soái thiếu gia, phu nhân mời các ngài đến nhà kính trồng hoa.”
Quản gia hơi ngạc nhiên, hình như không ngờ Delia phu nhân đồng ý gặp khách lạ.
Hai người theo Melin đi nơi khác, đến nhà kính trồng hoa phía sau phòng lớn.
Chẳng qua cái nhà kính trồng hoa này có chút khác so với tưởng tượng của Thương Phi Phàm, hoa cỏ bên tỏng không nhiều, nhưng có rất nhiều giá, phía trên có không ít bình thủy tinh và công cụ như nồi nấu quặng, thay vì gọi là nhà kính trồng hoa, không bằng nói là một phòng luyện dược của vu nữ.
“Bùn đất trồng hoa cỏ ở đây đều được đưa tới từ nông trường, phải thường xuyên thay mới, nếu không thực vật trồng trong chậu sẽ khô héo.”
Hổ Bất Soái thấy Thương Phi Phàm quan sát thực vật trong nhà kính, cố ý giải thích với hắn.
Thương Phi Phàm đang muốn hỏi Hổ Bất Soái, có phải Delia phu nhân am hiểu điều chế vu dược hay không.
“Đã rất lâu rồi ngươi không tới đây. Chỗ ta có thứ gì à? Khiến ngươi thà ở quán rượu cũng không muốn ở nhà?” Sâu trong nhà kính truyền ra tiếng phụ nữ hơi khàn khàn.
Thương Phi Phàm và Hổ Bất Soái cùng nhìn người phụ nữ ôm chậu hoa đi ra.
Đây là một vị ngũ quan sâu sắc, màu da hơi ngăm, mặc váy dài đỏ thẩm, dáng người rất đẹp, là một người phụ nữ kiểu trưởng thành khiến người nhìn một cái cũng kinh diễm.
Delia phu nhân giơ tay.
Melin khom lưng hành lễ, im lặng lui ra.
Hổ Bất Soái hơi xấu hổ cười cười: “Không phải, con sợ bản thân quấy rầy đến người.”
“Ngươi bây giờ một tiếng dì cũng không muốn kêu à?” Delia phu nhân quay lưng về phía hai người đặt chậu hoa xuống.
Hổ Bất Soái cúi đầu, nhỏ giọng kêu: “Dì nhỏ.”
Thương Phi Phàm: Thì ra Hổ Bất Soái không phải cháu trai của trấn trưởng mà là cháu ngoại của trấn trưởng phu nhân. Nhưng vì sao họ lại công bố ra ngoài là cháu trai của trấn trưởng? Cháu ngoại và cháu trai có gì khác nhau?
Delia phu nhân xoay người, không nhìn Hổ Bất Soái, mà chú ý vào Thương Phi Phàm.
“Ngươi đúng là trúng nguyền rủa.” Delia phu nhân nói là trúng.
Thương Phi Phàm tò mò: “Sao ngài có thể nhận ra được?”
“Không có gì đặc biệt, nhưng ta nhìn là biết.” Delia phu nhân thần thái cực kỳ tự tin.
“Có phải Dương Thanh Thanh ngốc nghếch bảo các ngươi đến tìm ta không?”
Không chờ hai người phủ nhận, Delia phu nhân đã nói: “Ngoài bà ấy, trong thị trấn không còn ai biết ta am hiểu nguyền rủa. Bà ấy đúng là biết đổ việc cho người khác, đáng ghét giống y chang tổ mẫu của bà ấy!”
Delia phu nhân đột nhiên lại nhìn về phía Hổ Bất Soái: “Ngươi muốn cứu hắn?”
Hổ Bất Soái: “Nếu người có thể giúp hắn thì….”
Delia phu nhân cười nhạt: “Ngươi và mẹ ngươi giống nhau, chỉ biết làm người tốt, gặp nhiều bài học như thế mà vẫn không nhớ cho kỹ. Đáng đời nàng bị chiếm tiện nghi, còn bị từ bỏ như giẻ rách, ngươi cẩn thận kẻo có kết cục giống như nàng.”
“Dì nhỏ!” Hổ Bất Soái hô lớn.
Delia phu nhân cười nhạo: “Không phải hắn tới từ Hắc Sâm Lâm thành sao? Mẹ ngươi và tên phụ thân tiện nhân của ngươi, hắn có thể không biết à?”
Hổ Bất Soái không dao động, cậu chỉ không vui khi Delia phu nhân vũ nhục mẹ mình thôi. Phụ thân? Đó là ai?
Chẳng qua rất hiếm người nhận ra điều này, phần lớn mọi người đều cho rằng cậu rất quan tâm đến thân thế của mình, có người còn sẽ cố ý dùng thân thế để làm tổn thương và kí©h thí©ɧ cậu, đơn cử như người dì nhỏ này của cậu.
Thương Phi Phàm: Hay, vị phu nhân Delia này cực kỳ có cá tính. Hắn đoán không phải trấn trưởng bảo Hổ Bất Soái ra ngoài ở, mà là Hổ Bất Soái không muốn ở trong nhà trấn trưởng.
Thương Phi Phàm cũng cho rằng Hổ Bất Soái bị tổn thương, vỗ vỗ bả vai Hổ Bất Soái, nhìn Delia phu nhân: “Chúng ta nói chính sự đi. Xin hỏi làm cách nào để giải trừ nguyền rủa trên người ta? Ta phải trả giá điều gì?”
Bấy giờ Delia mới nhìn về phía Thương Phi Phàm, cười như không cười: “Nể tình ngươi là do tên cháu ngoại ngu ngốc này của ta dẫn đến, ta đúng là có thể giúp ngươi giải nguyền rủa, chẳng qua ta sợ ngươi không thể trả đủ giá mà ta muốn?”
Thương Phi Phàm: “Ngài có thể nói thử.”
Ngón tay thon dài của Delia chỉ vào không khí: “Ta muốn trái tim của Hổ vương, ngươi có thể đem về cho ta sao?”
“Dì nhỏ!” Hổ Bất Soái lên tiếng xen lẫn chút bất đắc dĩ và tức giận.
Thương Phi Phàm rất thực tế trả lời: “Có lẽ ta đánh không lại hắn, thậm chí đến gần cũng khó.”
Chưa nói hắn mới cấp một, vị Hổ vương kia…. Đó là Hổ vương! Thương Phi Phàm hoài nghi, bây giờ mà hắn đi xem giá trị sinh mệnh và vũ lực của vị Hổ vương kia có khi chỉ thấy toàn chấm hỏi.
Đúng rồi, trò chơi này hình như không thể nhìn được thanh máu của NPC, cần phải học giám định trước, hoặc mở ra kỹ năng thiên phú dạng đồng thuật.
Delia phu nhân từ từ cười rộ lên: “Được rồi, điều kiện này đối với đám vô dụng ngu xuẩn các ngươi đúng là có hơi khó khăn. Vậy ta đổi cái khác, lần này nếu còn không được, ta sẽ khiến các ngươi biết nguyền rủa ứng nghiệm là như thế nào.”
Thương Phi Phàm không chắc chắn mà hỏi: “Ý ngài là, khi ngài đưa ra điều kiện, ta cần phải đồng ý?”
“Đúng! Thời gian của ta không phải các ngươi có thể tùy tiện lãng phí.” Delia phu nhân tựa như đang đùa với Hổ Bất Soái, nhìn về phía hắn, dịu dàng nói: “Nể tình cháu ngoại ta, ta cho các ngươi ba giây do dự. Bây giờ các ngươi còn có cơ hội không nghe điều kiện của ta, trực tiếp đi ra cửa nhà kính. Ba, hai, một!”
Thương Phi Phàm bất động, Hổ Bất Soái cũng không nhúc nhích.
Delia phu nhân nhìn qua hai người, đột như như mất hứng, rã rời nói: “Đến Mạc Ước sơn cốc, đem về cho ta một trái tim không thối rữa ít nhất trên trăm năm. Ngoài ra còn cần ba con trùng tê giác một sừng trưởng thành, và 99 con cốt trùng còn sống trên hắc cốt sơn.”
Leng keng.
[Nhiệm vụ 10, đồng ý điều kiện của Delia phu nhân, đến Mạc Ước sơn cốc đem về cho nàng một trái tim không thối rữa ít nhất trên trăm năm, ba con trùng tê giác một sừng trưởng thành, và 99 con cốt trùng còn sống trên hắc cốt sơn. Thành công khen thưởng 10 điểm cống hiến, đồng thời khen thưởng mở ra kỹ năng sơ cấp giám định thuật.]
Thật là nghĩ tới cái gì cái đó tới, vì mở ra sơ cấp giám định thuật, hắn phải nhận nhiệm vụ này.