Chương 8.1

Chương 8

Hổ Bất Soái uyển chuyển từ chối không chút do dự.

Thương Phi Phàm không thất vọng, cũng không vì bị từ chối mà khó xử.

Hắn và Hổ Bất Soái dù sao cũng mới quen biết chưa quá một ngày, chưa kể lai lịch của hắn không rõ, chỉ với một cái nguyền rủa còn treo trên người hắn chưa giải trừ thôi, đã đủ cho người khác xa lánh hắn rồi.

Hổ Bất Soái nguyện ý giúp hắn xin Dương đại thẩm, còn đồng ý dẫn hắn đi tìm Delia phu nhân, đã rất có lòng đồng tình và thiện ý rồi.

Nếu Hổ Bất Soái dễ dàng đồng ý làm trợ thủ của hắn, hắn mới hoài nghi đối phương có phải đang cố tình tiếp cận hắn không đấy.

“Nhà trấn trưởng ở ngay phía trước, căn nhà lớn nhất kia.” Hổ Bất Soái chỉ phía trước.

Thương Phi Phàm cũng nhìn thấy.

Đó là một căn nhà cực kỳ thu hút, hình hơi lõm, diện tính khoảng hai mẫu, chỉ có một tầng, trần nhà rất cao, khoảng 5 6 mét, chung quanh không có cây cao, toàn bộ đất trống đều trải đá cứng.

Phía sau nhà có thể lờ mờ nhìn thấy đồng ruộng rộng lớn, còn có cả kiến trúc tương tự chuồng dê.

“Nhà ở lớn như thế mà chỉ có 2 vợ chồng trấn trưởng ở?”

Hổ Bất Soái gật đầu rồi lại lắc đầu: “Chủ nhân chỉ có 2 người họ. Ngoài ra còn có gia đình 3 người nhà quản gia, 4 người nhà nữ đầu bếp, còn có hai gia đình hộ vệ và con của họ.”

Thương Phi Phàm: “Thế còn được. Nếu không nhà lớn như thế mà chỉ có hai người ở, ta sợ có quỷ.”

Hổ Bất Soái miệng giật giật, như là bị chọc cười.

“Chẳng qua, trấn trưởng để con cái ra ngoài ở, sao còn cho phép con của quản gia vân vân ở lại? Hắn không sợ con của quản gia bị phu nhân hắn phát khùng làm bị thương sao? Những người hầu và hộ vệ kia cũng không lo lắng cho con của mình sao?”

Hổ Bất Soái khen ngợi: “Ngươi rất tinh tế.”

Hổ Bất Soái cười một cái, “Ngươi không cần lo cho con của đám người quản gia, trấn trưởng để họ ở lại, là vì con của họ đều trên mười lăm tuổi, đã có thể tự bảo vệ mình. Mà con trai con gái của trấn trưởng và Delia phu nhân, một đứa 8 tuổi, một đứa mới 5 tuổi, không thể tự bảo vệ mình, ông ấy lại không thể lúc nào cũng xem chừng được, chỉ có thể tiễn đi.”

“Nhiều người trông chừng như thế mà không có cách nào bảo vệ được à?”

“Đó là mẹ bọn trẻ, là trấn trưởng phu nhân. Khi một người mẹ muốn chơi với con của mình, trừ bản thân trấn trưởng, ai trong nhà đó có thể ngăn cản? Hơn nữa trấn trưởng cũng không muốn người khác động đến phu nhân ông ấy.”

Thương Phi Phàm gật đầu, hiểu rõ địa vị của Delia phu nhân trong lòng trấn trưởng.

Nếu người chồng có thể cứng rắn, trấn trưởng phu nhân đừng nói có thể làm con mình bị thương, bà ấy muốn đi ra khỏi cửa phòng còn không được.

Hổ Bất Soái đi đến trước cửa chính gõ cửa.

Tiền viện trống trải, không có cửa hoa viên, có thể đi thẳng đến cổng chính.

Người mở cửa là con của quản gia, một thiếu niên thích cười rạng rỡ như ánh nắng.

“Chúc một ngày tốt lành Bất Soái thiếu gia.” Giọng thiếu niên có chút kích động.

Thương Phi Phàm: Cái tên này đúng là kỳ lạ. Sao những người này lại có thể thấy bình thường thế nhỉ?

“Chúc một ngày tốt lành, Daryl. Trấn trưởng có nhà không?”

“Trấn trưởng không có nhà, nhưng trấn trưởng từng nói, đây là nhà của cậu, cậu muốn về lúc nào thì về, mau vào trong! A, vị này là?”

Thương Phi Phàm nghiêm túc: “Norman Hosier, ta có chuyện quan trọng muốn gặp trấn trưởng hoặc Delia phu nhân, có liên quan tới nguyền rủa.”

“Nguyền rủa?” Daryl chấn động: “Nhưng bây giờ trấn trưởng không có nhà, có lẽ ngài nên tìm trị an quan Andre trước.”

“Ta đã tìm hắn rồi, hắn cũng không có cách giải quyết. Delia phu nhân có nhà không? Nghe nói phu nhân am hiểu nguyền rủa, hy vọng có thể gặp một lần.” Thương Phi Phàm không hề cho Daryl quyền lựa chọn.

“Phu nhân không thích gặp người ngoài lắm, hơn nữa ta cũng không nghe nói bà ấy am hiểu nguyền rủa….” Daryl khó xử nhìn Hổ Bất Soái.

Hổ Bất Soái cười an ủi thiếu niên: “Hôm nay Delia phu nhân thế nào?”

“Chắc là khá ổn.” Daryl trả lời không chắc chắn lắm.

Hổ Bất Soái bày cách: “Ngươi đi tìm cha ngươi, nói với hắn chuyện của vị này, để hắn đi tìm trấn trưởng. Sau đó nhân tiện hỏi, có thể để ngài Norman gặp Delia phu nhân không.”

Sau vài phút, Thương Phi Phàm và Hổ Bất Soái được mời đến phòng khách.

Quản gia Colin sai con trai đi tìm trấn trưởng, bản thân ở lại tiếp khách.

Phu nhân của quản gia Melin sau khi biết yêu cầu của khách đã đi mời Delia phu nhân.

Colin và Hổ Bất Soái nhỏ giọng trò chuyện, thần thái khá thân thiết.

Thương Phi Phàm lặng lẽ đánh giá. Từ thái độ của gia đình quản gia mà nói, trấn trưởng vẫn khá là thương đứa cháu trai này?