Chương 7.2

“Ta thấy vùng hoang dã rất lớn, sao mọi người không ra hoang dã khai hoang đồng ruộng?”

“Bởi vì không phải đất nào cũng có thể gieo trồng. Đây là một mảnh đại địa bị nguyền rủa….” Hổ Bất Soái lẩm bẩm.

“Nguyền rủa?” Thương Phi Phàm phát hiện ở đây nhiều nguyền rủa ghê, “Có thể nói cho ta một chút sao? Ta thấy hình như ta quên rất nhiều thường thức.”

Hổ Bất Soái bất đắc dĩ: “Nói ngắn gọn, mảnh đại địa chúng ta đang sinh sống phần lớn đã bị nguyền rủa, chỉ có đất đai được thần tư tế chúc phúc, hoặc được rất nhiều thần huyết tưới qua mới có thể gieo trồng cây nông nghiệp, cây ăn quả và thảo dược.

Nhưng thần tư tế càng ngày càng ít, thú nhân có thể thức tỉnh thần huyết thiên phú cũng ngày càng khan hiếm. Tương truyền, nông trường của trưởng trấn có thể gieo trồng là do tổ tiên của ông ấy đã dùng rất nhiều thần huyết tưới lên, sau đó còn hiến tế sinh mệnh của bản thân.

Cho nên mọi người rất quý trọng những mảnh đất có thể gieo trồng. Nhưng dù vậy, vẫn không thể tránh khỏi nguyền rủa, ví dụ như chôn thi thể trùng nhân, trùng nhân hỗn huyết, trùng tộc, trùng tộc hỗn huyết vào đất, chỉ cần một đêm, sẽ khiến cho phiến đất đó và những vùng đất xung quanh nhiễm nguyền rủa không thể gieo trồng.”

Thương Phi Phàm: “Nguyền rủa có liên quan tới trùng tộc?”

“Không hoàn toàn.” Hổ Bất Soái không biết nên bắt đầu nói từ đâu: “Ngươi muốn biết những thường thức này, ta đề nghị ngươi đến tìm tư tế Dương đại thẩm, bà ấy quản lý thư viện của trấn ở đó có sách về kiến thức lịch sử và địa lý, có cả kiến thức thông thường cho trẻ em.”

Thương Phi Phàm vừa nghe còn có thư viện, trong lòng càng thấy quái dị, đây mà là thế giới nguyên thủy à!

“Tư tế cũng phụ trách truyền thụ tri thức có phải không?”

“Đúng vậy. Dương đại thẩm phụ trách dạy dỗ tất cả trẻ em trong thị trấn đọc sách viết chữ. Đây cũng là một trong những chức trách của mỗi một tư tế.”

Thương Phi Phàm đổi đề tài: “Gần đây trong thị trấn trừ ta là người ngoài, còn có người xa lạ nào không?”

Hổ Bất Soái nhớ lại: “Mạc Ước sơn cốc trấn, phía bắc thông với Lạch Ngòi trấn, phía nam thông tới Kim Mạch thành, cũng coi như điểm giao thông quan trọng trong khu vực, mỗi ngày người bên ngoài qua lại không nhiều, nhưng cũng không ít, phần lớn chỉ đi ngang qua, cùng lắm thì ăn một bữa cơm, chỉ có một ít người sẽ ở lại.”

“Một tháng gần đây có bao nhiêu người bên ngoài ở lại? Bọn họ ở đâu?” Thương Phi Phàm vừa đi vừa đánh giá hoàn cảnh bốn phía.

Bọn họ đang đi trên một con đường không thẳng lắm, hai bên đường phố là phòng ốc được xây bằng đá, hình thức không khác mấy, chỉ khác nhau kích cỡ.

Lấy con phố này làm trung tâm, những căn nhà khác đều xây phía sau hai dãy phòng mặt đường.

Đại khái, con phố này cũng là trung tâm mua bán của trấn, trên đường đi, hắn thấy tiệm bánh mì, cửa hàng quần áo, cửa hàng da cụ, tiệm tạp hóa, cửa hàng rau, thịt, cửa hàng lương thực, thậm chí cửa hàng vũ khí.

Người đi trên đường không quá nhiều, một ít trẻ con thú nhân mang hình người hoặc hình thú chạy tới chạy lui vui đùa.

Nếu thích động vật có lông, nhìn thấy những tiểu thú nhân đáng yêu này chắc phải chảy nước miếng đầy đất.

Nghe Phục Hướng Quân nói có một số người chơi thấy tiểu thú nhân đáng yêu ở Tân thủ thôn, ôm lấy không chịu thả, kết quả bị cha mẹ tiểu thú nhân first blood, chết oan chết uổng.

Hắn chưa tiếp xúc với thú nhân nơi khác, nhưng người ở đây lạnh nhạt hơn hắn dự đoán một chút, tuy có người nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò xa lạ, cũng có người quen của Hổ Bất Soái gật đầu chào hỏi hắn, nhưng thái độ không coi như thân thiết, càng không có người đến hỏi thăm xã giao với họ.

Đi gần đến cuối phía nam, hắn thấy cửa hàng thợ rèn, cửa hàng thạch khí, cốt khí, còn có một cửa hàng treo bảng luyện kim.

Thương Phi Phàm nhìn cửa hàng luyện kim vài lần, thầm nghĩ không biết có thể tìm được luyện kim sư ở đây để mở kỹ năng chức nghiệp hay không.

Hắn từng xem cửa hàng trò chơi, ở đó có bán kỹ năng chức nghiệp và kỹ năng thiên phú, nhưng dù là sơ cấp luyện kim thuật cũng phải cần một trăm điểm cống hiến mới mua được, trung cấp 500, cao cấp 1 ngàn, tông sư 5000, còn có một cái thần cấp luyện kim thuật cần mười vạn điểm cống hiến.

Kỹ năng thiên phú cũng thế, thấp nhất cũng phải một trăm điểm cống hiến mới mở được.

Mà hắn chỉ có 3 điểm cống hiến đáng thương, không biết tới khi nào mới tích đủ 100 điểm cống hiến. Nếu có thể thông qua NPC mở kỹ năng chức nghiệp, thì không phải không cần tốn điểm cống hiến sao?

Chẳng qua nghĩ lại, chỉ cần tốn điểm cống hiến là có thể học được huyết mạch mà các thú nhân cần thức tỉnh, và kỹ năng phải vất vả học tập, đây tuyệt đối là hac/k siu cấp pro!

Hổ Bất Soái chỉ vào núi nham thạch chạy dài phía Tây nói với Thương Phi Phàm: “Nhìn thấy những động phong hóa ở đó không? Ở đó có một số động được dọn dẹp xem như nơi ở, giá cho thuê rất rẻ, còn có dân binh tuần tra, an toàn được đảm bảo, tuy không quá thoải mái, nhưng người bên ngoài nếu muốn thường trụ ở trong trấn, phần lớn sẽ ở đó.”

Thương Phi Phàm ngẩng đầu, bây giờ mới chú ý đến rất nhiều động phong hóa trên núi nham thạch, những động này, lúc trước hắn cũng thấy, nhưng cứ tưởng đây là thắng cảnh của địa phương, không ngờ được dân bản địa dùng làm nơi ở.

“Dân bản địa rất kỳ thị người bên ngoài?” Vấn đề này, Thương Phi Phàm đã từng hỏi trị an quan.

Hổ Bất Soái lắc đầu: “Chưa đến mức kỳ thị, chỉ là mọi người không thích để người ngoài ở nhà mình, trấn cũng không có phòng trống có thể cho thuê hoặc bán cho người ngoài. Nếu tiếc tiền ở trọ trong quán rượu, thì chỉ còn cách ở phong động trên núi.”

“Người bên ngoài làm sao để kiếm sống ở địa phương?”

Thương Phi Phàm hiện tại không thể không suy xét đến việc kiếm tiền, trên người hắn không có nhiều tiền, tiền trọ ở quán rượu không đắt, 1 đêm chỉ cần 50 đồng đạt thù, nhưng 1 bữa cơm phải tốn 1 200, cho dù hắn tiết kiệm hơn nữa, số tiền còn lại cũng chỉ đủ hắn trang trải chưa tới mười ngày.

“Ngươi muốn thường trụ ở đây?’ Hổ Bất Soái sắc mặt có chút quái dị.

Thương Phi Phàm thản nhiên nói: “Chuyện nguyền rủa còn chưa giải quyết, ta còn hứa với nạn nhân sẽ tìm được hung thủ, hơn nữa, ta còn có chút việc muốn làm, không biết phải mất bao lâu. Mà trên người ta đã không còn nhiều tiền lắm.”

Hổ Bất Soái hiểu rõ: “Vậy ngươi am hiểu cái gì?”

Ta có thể chế tạo vũ khí, làm bom. Thương Phi Phàm: “Ta biết chế tạo một số công cụ thủ công.”

“Vậy thì ngươi có thể đến cửa hàng thợ rèn, cửa hàng cốt khí, và cả cửa hàng luyện kim thử xem. Chẳng qua đại sư Albert của cửa hàng luyện kim tính cách kỳ quặc, đối xử với học đồ khá nghiêm khắc, nghe nói cũng chẳng cho tiền công mấy.” Hổ Bất Soái hơi hơi móc mỉa.

Thương Phi Phàm cũng không vội đi khiêu chiến vị luyện kim đại sư kia, hắn không có hứng thú đi tìm tội chịu.

“Vậy ta có thể tự mở cửa hàng bán công cụ hoặc tiệm sửa chửa không?”

“Ngươi muốn tự mở cửa hàng?’ Hổ Bất Soái có vẻ thật giật mình.

“Không được?”

“Không phải không được, nhưng ngươi định mở cửa hàng ở đâu? Vốn ở đâu ra? Hơn nữa, nhu cầu của dân trong trấn cơ bản đã bão hòa rồi, ngươi định bán công cụ gì để kiếm tiền? Còn sửa chữa, mọi người đã có cửa hàng thợ rèn và cốt khí rồi.”

“Ta còn có thể sửa xe. Ta thấy hình như trong trấn còn chưa có tiệm sửa xe. Ta có thể vừa sửa chữa công cụ vừa sửa xe.” Thương Phi Phàm hứng thú bừng bừng. Chơi trò chơi thế nào không phải là chơi, hắn chơi kiểu sinh hoạt cũng khá tốt.

Thương Phi Phàm thậm chí mời thú nhân trẻ tuổi: “Cậu muốn hợp tác với tôi không? Trùng hợp tôi cũng thiếu một trợ thủ rành về địa phương.”

Hổ Bất Soái trợn tròn mắt.