Chương 7
Dương đại thẩm bất lực: “Xin lỗi, ta không thể giúp người khác giải nguyền rủa. Tuy ta là tư tế của thị trấn, nhưng cho đến nay, phần lớn tư tế chỉ có thể hiến tế một cách hình thức thôi, bọn ta đã không còn nhiều năng lực, truyền thừa cũng phần lớn đã đứt đoạn. Có lẽ nơi khác còn tư tế có thiên phú cường đại, nhưng ta…thực sự có thể làm không nhiều việc.”
Thương Phi Phàm ngạc nhiên, không ngờ người phụ nữ trung niên cực kỳ bình thường này lại là tư tế, hơn nữa thẳn thắn thừa nhận bản thân năng lực không cao.
Dương đại thẩm lại nói: “Xin lỗi.”
Thương Phi Phàm: “Không có dù chỉ một cách gì sao?”
“Nếu ngươi có thể tìm được người nguyền rủa ngươi, có lẽ hắn có phương pháp giải nguyền rủa.”
“Nhưng ta không biết bao giờ mới tìm được hắn, hơn nữa cho dù tìm được hung thủ, hắn cũng chưa chắc đồng ý giải nguyền rủa cho ta.” Thương Phi Phàm lấy túi tiền ra: “Đây là toàn bộ tài sản mà ta hiện có….”
Dương đại thẩm xua tay: “Cho dù ngươi cho ta một vạn kim đạt thuẫn, ta cũng hết cách.”
“Vậy trong thị trấn, hoặc gần đây, có ai có thể giải nguyền rủa không?” Thương Phi Phàm chưa từng biết hết hi vọng là gì.
Dương đại thẩm nhìn vào mắt hổ thú nhân, phát hiện trong mắt hắn không hề có sợ hãi, ngược lại lấp lánh, như tìm được chuyện gì đó cực kỳ thú vị.
“Ta thật sự không….”
“Dương thẩm” Hổ Bất Soái đến cạnh Dương đại thẩm, nắm tay bà, nhẹ nhàng lắc: “Giúp hắn đi. Chúng ta không thể để hung thủ gϊếŧ trùng nhân hỗn huyết, lại còn dùng sâu nguyền rủa người khác ở trong thị trấn, càng không thể để hung thủ tiếp tục gây án, không ai biết hắn sẽ còn làm những gì nữa.”
Dương đại thẩm đau đầu: “Ngươi xin ta cũng vô dụng, ta thật sự không biết giải nguyền rủa thế nào, ta không tinh thông nguyền rủa. Năng lực của ta chỉ là nhận biết chủng tộc và huyết mạch.”
Đây là một năng lực cùi bắp, lúc cần dùng không nhiều. Bà có thể trở thành tư tế chỉ vì không ai muốn làm, hơn nữa những kiến thức của tư tế nàng cũng biết hòm hòm.
“Vậy những thôn trấn gần đây có ai khá rành về nguyền rủa không?” Hổ Bất Soái trong mắt đầy cầu xin.
Dương đại thẩm nhìn Thương Phi Phàm, rồi nhìn Hổ Bất Soái, hạ giọng: “Cậu lại xen vào việc người khác.”
Hổ Bất Soái: “Ta chỉ không muốn hung thủ đắc ý thôi.”
Dương đại thẩm nhăn mày thật sâu, do dự một lúc rồi nói: “Các ngươi có thể đi tìm Delia. Có lẽ nàng biết gì đó.”
“Delia?” Hổ Bất Soái hình như giật mình khi nghe thấy cái tên này.
Dương đại thẩm gật đầu nhẹ: “Chính là nàng. Nàng vốn nên trở thành tư tế của thị trấn, nhưng vì nàng bị bệnh thần kinh nên….”
“Ta biết rồi.” Hổ Bất Soái sắc mặt có vẻ nghiêm trọng.
Dương đại thẩm: “Các ngươi đi tìm nàng giúp đỡ không có nhiều hi vọng. Còn nữa, đừng nói ta bảo các ngươi đi tìm nàng.”
Thương Phi Phàm nhìn Dương đại thẩm rời đi, hỏi Hổ Bất Soái: “Delia là ai?”
Hổ Bất Soái cũng đau đầu: “Bà ấy là…. Phu nhân trấn trưởng.”
Leng keng.
[Nhiệm vụ 8, tìm cách gặp phu nhân trấn trưởng Delia, đạt được cách giải nguyền rủa từ bà ấy. Thành công thưởng 5 điểm cống hiến.]
[Nhiệm vụ 9, tìm được hung thủ nguyền rủa ngươi. Thưởng 3 điểm cống hiến.]
Thương Phi Phàm đếm đếm, chín nhiệm vụ, hắn đã hoàn thành 4 cái, đạt được 3 điểm cống hiến. Trừ nhiệm vụ liên tục, mở bản đồ, hắn còn 4 nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Nhiệm vụ 3 và 9 lặp lại, tìm được hung thủ gi/ết người có khả năng sẽ tìm được người nguyền rủa hắn.
Nhân vật chủ chốt của nhiệm vụ 4 – Raphael giờ không biết ở đâu, hắn thậm chí nghi ngờ Raphael là hung thủ.
Nhiệm vụ 8, bây giờ hắn đi luôn.
“Ta muốn gặp Delia phu nhân, Bất Soái ngươi có thể giúp ta không?” Thương Phi Phàm cảm thấy tên của Hổ Bất Soái có hơi kỳ quặc, làm gì có cha mẹ nào đặt cho con tên là không đẹp trai?
“Chúng ta chưa chắc có thể gặp được bà ấy.” Hổ Bất Soái khó xử nói.
“Dù sao cũng phải thử xem. Giúp ta đi.”
Hổ Bất Soái né tránh ánh mắt Thương Phi Phàm, hình như tự hỏi gì đó, một lúc sau gật đầu nhẹ: “Được, ta mang ngươi đi, nhưng ta không đảm bảo Delia phu nhân bằng lòng gặp ngươi.”
“Chỉ cần cậu dẫn ta qua đó là được, có thể gặp vị phu nhân kia hay không, ta tự nghĩ cách.” Thương Phi Phàm từ cách xưng hô của Hổ Bất Soái suy đoán, cậu ấy và gia đình trấn trưởng quan hệ khá bình thường.
Nhà trấn trưởng ở tận cùng phía nam thị trấn, ông cũng là người duy nhất trong trấn có nông trang. Rất nhiều người dân thị trấn làm việc trong nông trường của trấn trưởng.
“Gia đình trấn trưởng nắm giữ nông trường duy nhất của thị trấn, mọi người không ý kiến sao?” Thương Phi Phàm nhìn Hổ Bất Soái hơi ngại ngùng đi bên cạnh, nên tìm chủ đề.
Hổ Bất Soái lắc đầu: “Nơi này do tổ tiên nhà trấn trưởng xây dựng nên, mảnh nông trường đó luôn thuộc về gia đình họ. Rất nhiều tổ tiên của dân thị trấn được tổ tiên của trấn trưởng thu lưu mới có thể ở lại đây.”
“Vị trí trấn trưởng là do kế thừa?”
Hổ Bất Soái lại lắc đầu: “Cũng không phải. Thật ra gia đình trấn trưởng không có nhiều người thích quyền lực, rất nhiều đời gia chủ đều chỉ muốn chăm sóc nông trường hoặc làm gì đó khác, họ cũng không thích làm trấn trưởng, ngay cả trị an quan, tư tế và đoàn trưởng dân binh đoàn đều do đề cử ra, nếu có việc lớn trong trấn 4 người sẽ cùng thương lượng quyết định. 4 vị trí này sẽ do trấn dân cùng bầu phiếu, người nhiều phiếu nhất sẽ đảm nhiệm.”
Thương Phi Phàm nhướn mày, thầm nghĩ chẳng trách trị an quan có thể mạnh miệng nói “Chúng ta sẽ không bao che bất kỳ tên hung thủ nào, cho dù hắn là ai.”
Hắn càng ngày càng tò mò về bối cảnh của thế giới này.