Trị an quan: “Ta đặt ở tế đường thị trấn, định tìm thời gian trong hai ngày này chôn vào mộ địa của thị trấn.”
Trị an quan sắc mặt khó coi, không chờ Thương Phi Phàm hỏi đã nói: “ Bình thường không ai đến tế đường thị trấn, ở đó cũng không có gì quan trọng, canh giữ không kỹ càng.”
“Nói cách khác, ai cũng có thể lấy được trùng nhân tro cốt.” Thương Phi Phàm nói.
Trị an quan chấp nhận.
Thương Phi Phàm lại nhìn về phía ông chủ quán rượu: “Tối qua, sau khi ta lên lầu, còn ai lên lầu nữa không? Các ngươi có ấn tượng gì không?”
Chủ quán khó xử: “Quán rượu sẽ bán đến đêm khuya. Lầu hai là phòng trọ, bọn ta cũng không thể lúc nào cũng chú ý có ai lên lầu không được.”
“Chúng ta có thể xác định thời gian. Nếu trùng nhân tro cốt là của vị tối qua, vậy đối phương chỉ có thể lấy sau khi trị an quan Andre bỏ vào tế đường.” Thương Phi Phàm bình tĩnh phân tích.
Trị an quan nói ngay: “Lúc đó chưa đến 22h, có lẽ là giữa 21h30 đến 22h. Nếu hắn lấy tro cốt xong rồi chạy đến quán rượu, có lẽ là sau 22h.”
Thương Phi Phàm thầm nghĩ có lẽ game muốn tiện lợi, nên thiết lập thời gian tương đồng với thế giới thực.
Chủ quán cố gắng nhớ lại: “Sau 22h thì không nhiều khách lắm, để ta nghĩ lại. Đúng rồi! Lão Bert đến rất muộn, còn có Stormac và Lucian. Những người khác…. Ta phải hỏi lại lần nữa.”
Trị an quan nhắc ông chủ lúc hỏi đừng để rút dây động dừng. Định tìm ba người lão Bert hỏi thăm trước.
Thương Phi Phàm lại nghĩ hỏi như thế sợ là không có kết quả, bởi vì nếu là hắn, chắc chắn sẽ lường trước một cái trấn nhỏ như vậy, mọi người đều quen biết lẫn nhau, ai có từng đến quán rượu hay không, chỉ cần hỏi thăm lẫn nhau là biết. Nếu là người ngoài, vậy càng thu hút chú ý.
Muốn tạo thành chứng cứ không ở tại hiện trường, biện pháp tốt nhất là tránh tầm mắt mọi người.
Đối phương có thể cầm đồ leo từ tường phía sau lên lầu hai, sau đó tiến vào từ cửa sổ phòng trống.
Thương Phi Phàm không nhiều lời, hắn có thể nghĩ đến người khôn khéo như trị an quan cũng có thể nghĩ đến. Chỉ là điều tra không có gì là chắc chắn, cần phải làm rõ từng manh mối, cho dù rườm rà cũng phải tra từng thứ một.
Quả nhiên, trị an quan Andre nhanh chóng yêu cầu điều tra những phòng trống, bao gồm cả phòng tắm vân vân..
Ông chủ đương nhiên không phản đối.
Điều tra một hồi, không phát hiện manh mối gì thêm.
Thương Phi Phàm cũng đi theo xem, cũng không phát hiện có gì khác lạ.
Hung thủ hiển nhiên là một người rất cẩn thận.
“Như vậy, sâu đến phòng của vị này, phát ra tiếng thì thầm, sau đó chết một đống, tất cả là một nghi thức nguyền rủa sao?” Ông chủ không nhịn được mà hỏi Dương đại thẩm đang muốn xin phép trở về.
Dương đại thẩm dừng chân: “Chắc là thế.”
Thương Phi Phàm cũng tò mò: “Vì sao khi sâu chết lại nói ra phương pháp nguyền rủa?”
“Sâu không đặc biệt nhớ phương pháp nguyền rủa, chúng nó chỉ lặp đi lặp lại những thứ chúng nó nhìn thấy hoặc ngửi thấy trước khi chết thôi.” Dương đại thẩm trả lời.
“Vậy nội dung nguyền rủa là gì?” Thương Phi Phàm lại hỏi.
Dương đại thẩm lắc đầu: “Cái này thì không thể xác định được. Đáng tiếc Bất Soái cũng không nghe thấy.”
Thương Phi Phàm suy đoán, trị an quan và Dương đại thẩm đều biết năng lực của Hổ Bất Soái.
Việc này đến đây lâm vào bế tắc.
Nếu người nguyền rủa là hung thủ gϊếŧ chết trùng nhân hỗn huyết kia, như vậy bọn họ vốn phải tìm được người này.
Dương đại thẩm kiến nghị Thương Phi Phàm thiêu hết đám xác sâu, tuy chẳng mấy tác dụng, nhưng có thể trì hoãn nguyền rủa phát tác.
Trị an quan hỗ trợ đem xác sâu và khăn trải giường ra ngoài quán rượu thiêu hủy.
Lần này, cuối cùng Thương Phi Phàm cũng nhìn rõ thứ trị an quan đeo trên ngón tay, khi trị an quan đốt lửa, vật trên ngón tay phát ra tia lửa như bật lửa.
Nhẫn của trị an quan, trống của Dương đại thẩm, có phải là công cụ luyện kim làm môi giới khi sử dụng kỹ năng huyết mạch thiên phú mà Hổ Bất Soái nói không?
Trị an quan cực kỳ đồng tình với Thương Phi Phàm, đồng ý giúp hắn nhanh chóng tìm được hung thủ. Nhưng trước mắt, manh mối mà họ tìm được quá ít, chỉ có thể chú ý lai khách gần đây đến trong trấn.
Trừ quán rượu, còn có một vài người ngoài ở trong trấn. Trị an quan định đi thăm hỏi hết những người này.
“Ta phải làm gì để giải trừ nguyền rủa? Dù sao cũng không thể ngồi chờ nguyền rủa phát tác được.” Thương Phi Phàm ngăn Dương đại thẩm lại.