Chương 9

Là gần đây bận quá? Hay cũng đang đi công tác giống mình? Hay là ngại? Không biết nên mở lời thế nào? Hoặc có khi nào làm rơi mất tờ giấy có số của mình rồi không?

Mấy suy đoán này không phải do cô tự ảo tưởng. Theo lời Đoạn Vân từng nói: Bạch Đoan Đoan vốn xinh đẹp đến mức chẳng thua gì minh tinh, nhan sắc đến độ có thể mang tính “sát thương”. Chỉ cần liếc nhìn một cái, là khiến người ta nhớ mãi không quên. Từ nhỏ đến lớn, người tới xin số, tỏ tình, thậm chí… cầu hôn cô thật sự quá nhiều. Vậy mà lần này có người xin số rồi bảo sẽ liên lạc lại, rốt cuộc lại im bặt là lần đầu tiên luôn.

Lần đầu tiên có cảm giác “trúng tiếng sét ái tình”, lần đầu tiên thấy có hảo cảm mạnh mẽ như vậy, giờ cô lại một mình ngồi đây, lòng lúc thì thấp thỏm, lúc lại chán nản hụt hẫng. Trong đầu đã diễn ra đủ mọi “vở kịch”. Thành phố A rộng lớn như vậy, liệu cô còn có thể gặp lại anh không? Lần đầu tiên rung động, đừng để nó kết thúc chóng vánh như vậy chứ…

Mà như thể ông trời nghe thấy lời nguyện cầu của cô, đúng vào lúc Bạch Đoan Đoan đang miên man suy nghĩ, cô… thấy anh.

Tuy không phải lần đầu gặp, nhưng lần này, người đàn ông ấy chỉ đơn giản là đi ngang qua, thế mà tim cô như cuộn trào, đập thình thịch, hoàn toàn không khống chế nổi. Cô có cảm giác mình như một hành tinh nhỏ bé bị kéo đi, mà anh chính là hành tinh có sức hút trí mạng đó.

Anh mặc một bộ vest xanh đen, dáng người cao ráo, chân dài, gương mặt lạnh lùng với đường viền cằm gợi cảm, ngũ quan rõ ràng sắc sảo.

Đây chính xác là gu của mình rồi!!! - Bạch Đoan Đoan gào thét trong lòng - Người đàn ông như thế này, nhất định phải là của mình! Mình với anh ấy chính là cặp đôi định mệnh! Người đàn ông này, tôi nhất định, nhất định phải theo đuổi đến cùng!

Nếu anh ấy ngại, không dám liên hệ trước, thì tôi chủ động! Anh không tán tôi, thì tôi tán anh!

Tôi, Bạch Đoan Đoan, nhất định phải có được anh!

Là người theo chủ nghĩa hành động, Bạch Đoan Đoan lập tức đứng dậy, chỉnh lại tóc tai và dáng vẻ, rồi giả vờ tình cờ đi ngang, tiến sát tới chỗ người đàn ông tuấn tú ấy. Đúng lúc đó, anh cũng đang lấy số thứ tự chờ trước cửa Trần Ký.

Bạch Đoan Đoan nở nụ cười hoàn hảo, khẽ vỗ vai anh: “Chào anh, có thể trao đổi số điện thoại một chút không?”

Lần đầu tiên chủ động bắt chuyện, giọng cô vẫn khá bình tĩnh, nhưng trong lòng thì hồi hộp không chịu nổi, đến mức tay siết chặt cả tờ phiếu thứ tự vừa lấy được ở quán Trần Ký.

Cô nghĩ, đầu tiên phải có được phương thức liên lạc, rồi gần đây sẽ nhắn tin ám chỉ, cổ vũ đối phương chủ động. Nếu anh vẫn quá ngại không dám nhắn, thì khi cô có số, cô sẽ tấn công luôn!

Kế hoạch nghe thật hoàn hảo. Cô vừa nói xong liền ngẩng đầu nhìn đối phương.

Quả nhiên, một khi Bạch Đoan Đoan ra tay thì “bách phát bách trúng”! Người đàn ông ấy mỉm cười nhàn nhạt, như tuyết đầu mùa rơi nhẹ dịu dàng và khiến lòng người ngây ngất.

“Cảm ơn.”

Cảm ơn cái gì chứ! - Bạch Đoan Đoan sung sướиɠ nghĩ - Đúng là kiểu ngại ngùng dễ thương! Mình chủ động trước mà ảnh còn cảm ơn nữa, đúng là đáng yêu chết mất!

Giọng anh trầm thấp, dễ nghe, dịu dàng như chính gương mặt anh vậy. Bạch Đoan Đoan cảm thấy, chỉ cần giọng nói này thôi, cô đã yêu anh thêm một lần nữa rồi.

Cô gần như e thẹn mà nhìn anh… từ từ lấy đi tờ phiếu chờ bàn của cô, tờ mà cô vừa mới lấy xong.

Đợi đã… Từ từ đã!

“89! Số 89! Trần Ký mời bạn vào ăn cơm!”

Tiếng nhân viên nhà hàng vang lên đúng lúc, người đàn ông kia cúi đầu liếc nhìn tờ số trong tay, vốn dĩ là của Bạch Đoan Đoan, rồi ngẩng lên, mím môi, nở một nụ cười điển trai với cô: “Vừa đúng tới số này, cảm ơn nhé.”

Nói xong, anh cũng chẳng đợi cô kịp phản ứng, liền xoay người, cầm tờ số bước thẳng vào Trần Ký.

……

…………

………………