Chương 8

Chỉ là lần này, gã biếи ŧɦái hoàn toàn không giãy được. Hắn thậm chí còn bắt đầu gào khóc xin tha. Một thằng đàn ông to xác bị cô gái đè mặt xuống đất, một chân cô đạp thẳng lên lưng, mặt mày như nữ vương chiến thắng, xinh đẹp mà vẫn phảng phất sát khí.

Dung Thịnh liếc Quý Lâm một cái: “Thôi, bỏ đi ông bạn. Đẹp thì đẹp thật, nhưng ra tay hơi bị nặng. Nhìn là biết sau này dễ gia bạo, cậu chưa chắc đánh lại được đâu.”

“…”

Dung Thịnh còn sợ hãi nói thêm: “Tính cách mẹ cậu thì nổi tiếng là khó chiều. Tớ nghĩ sau này không chỉ cậu bị đánh, mà mẹ cậu chắc cũng bị ăn vả theo. Hai đánh một cũng chưa chắc đã thắng được cổ.”

Quý Lâm mím môi, lạnh lùng nói: “Liên quan gì tới tớ chứ? Tớ có thèm yêu cổ đâu.”

Dù nói thế, nhưng chuyện xảy ra hôm nay vẫn để lại dấu ấn với Quý Lâm. Sau khi tách Dung Thịnh, anh thế mà lại… nhận tờ rơi quảng cáo phòng tập gym ven đường, còn nghiêm túc suy nghĩ xem có nên đăng ký tập quyền anh hay không.

Xã hội này đúng là quá đáng sợ, đến con gái cũng biết đánh nhau. Quý Lâm cảm thấy mình, một luật sư có cả đống đối thủ ghét bỏ, dù thể hình không tệ nhưng vẫn nên học thêm chút tán thủ hay quyền anh phòng thân. Cùng lắm thì luyện chạy nước rút cho nhanh.

Còn cô gái kia, đúng là “có độc.” Mới chỉ gặp một lần mà đã khiến Quý Lâm phải cân nhắc chuyện tiêu tiền vì… sợ bị đánh. Thật sự là tai họa mà.

------

Hôm sau, Bạch Đoan Đoan vốn định tranh thủ lúc bình minh còn sớm để tới lấy tài liệu vụ án mà Lâm Huy giao cho. Ai ngờ cô vừa bước chân ra khỏi nhà đã nhận được điện thoại của Lâm Huy.

“Đoan Đoan, đi một chuyến tới Đông Hoàn đi. Có tranh chấp lao động ở Công ty Điện tử Trình Xa. Công nhân đã bao vây nhà máy, cô qua xử lý chút.”

Bạch Đoan Đoan nhíu mày: “Không phải vụ này trước đó anh đã giao cho Đỗ Tâm Di đi giải quyết rồi sao? Tôi còn lập xong phương án hòa giải, công nhân cũng đồng ý hết cả rồi, chỉ còn chờ cô ấy tới ký thỏa thuận giải hòa là xong, sao tự dưng lại thành ra vây nhà máy?”

Lâm Huy chẳng thèm trả lời câu hỏi, chỉ ra lệnh gọn lỏn: “Cô qua nói chuyện lại với bên công nhân đi, nếu cần chỉnh sửa phương án thì sửa. Đỗ Tâm Di không có kinh nghiệm, công nhân quậy dữ lắm, đừng để cô ấy gặp chuyện gì.”

Nói xong câu đó, Lâm Huy cúp máy luôn.

Bạch Đoan Đoan chỉ cảm thấy một cục tức đang bốc hừng hực trong lòng. Nhưng dù có nghiến răng nghiến lợi tới mấy thì vẫn phải lấy đại cục làm trọng. Cô không nói thêm lời nào, đặt vé máy bay bay thẳng đến Đông Hoàn. Chờ cô giải quyết xong vụ tranh chấp rối như mớ bòng bong đó, quay lại thành phố A thì đã là hai ngày sau.

Trong lòng cô nghẹn nguyên một bụng tức muốn trút giận, liền hẹn gặp Đoạn Vân và Tiết Văn, ba người quyết định tới ăn ở Trần Ký - quán đang hot rần rần gần đây.

Thực ra lúc đó còn chưa đến giờ cơm, nhưng trước cửa Trần Ký đã ngồi đầy người chờ. Bạch Đoan Đoan đến sớm hơn hai người bạn một chút, nên đã lấy số thứ tự xong xuôi rồi ngồi chờ ở một bên.

Còn một đoạn nữa mới tới lượt, Bạch Đoan Đoan bắt đầu lướt điện thoại kiểm tra tin nhắn. Mỗi lần bận bịu vì án kiện, cô hay bỏ sót tin nhắn người khác gửi. May mắn là lần này không có ai nhắn mà cô chưa đọc. Cô kiểm tra tới lui mấy lần liền.

Lẽ ra đến bước này là cô phải thở phào nhẹ nhõm, nhưng hôm nay trong lòng lại có chút hụt hẫng. Cái người hôm nọ - người đàn ông thoáng lướt qua như kinh hồng trong đêm, hỏi xin số điện thoại cô, vậy mà đến giờ vẫn chưa liên lạc lại.