Chương 7

Đoạn Vân bị logic của Bạch Đoan Đoan cuốn đi, cố níu lại chút lý trí nói: “Nhưng cậu cũng phải có chút khả năng phòng thân chứ, có tiền tiết kiệm để lỡ có chuyện gì còn xoay xở được……”

“Tớ có kỹ năng kiếm tiền trong tay, sợ gì? Luật sư sống nhờ năng lực và kinh nghiệm đó!” Bạch Đoan Đoan phất tay, chẳng thèm quan tâm. Cô liếc Đoạn Vân: “Chẳng lẽ cậu định sống kiểu như Quý Lâm? Tớ không thể hiểu nổi cuộc sống của mấy người như vậy có ý nghĩa gì. Sau này có cô nào chịu đựng nổi kiểu người như hắn chứ? Sợ là gene còn không truyền nổi, phải tuyệt chủng tại chỗ thôi.”

Lúc này, ba người họ đang đi ngang qua khu phố bar nổi tiếng ở thành phố A. Tuy Cửu Điện Bàn là một quán bar có môi trường không tệ, chỉ cách xa đường chính một chút nhưng chỉ là vị trí có vấn đề. Nếu muốn đi ra đường lớn bên ngoài thì phải băng qua đoạn phố này.

Khi Bạch Đoan Đoan còn đang thao thao bất tuyệt giảng đạo lý sống và tiêu tiền cho hai đứa bạn, bên quán bar có vài gã đàn ông say rượu loạng choạng bước ra. Một tên trong số đó trông lấc cấc như lưu manh, trên tai đeo khuyên, mặc áo ba lỗ lộ hình xăm ở tay, mắt vừa dính vào người Đoan Đoan là đã lảo đảo tiến lại gần.

Bạch Đoan Đoan còn chưa kịp phản ứng thì tên đó đã ra tay sàm sỡ, tấn công thẳng vào mông cô.

Loại này hắn làm nhiều rồi, kỹ năng thành thục như đi xe đạp, chỉ cần sàm sỡ xong chạy lẹ là xong. Chưa kể lần này còn chẳng có bạn trai bên cạnh, sờ xong cô gái chỉ có thể ngậm bồ hòn. Gã ta vừa sàm sỡ xong còn cười đểu rồi toan chuồn đi.

Đoạn Vân và Tiết Văn không hề hoảng hốt, bọn họ là đang tỏ vẻ đồng tình, nhưng không phải với Đoan Đoan, mà là… với cái gã kia.

---------

Quý Lâm không ở lại quán bar lâu, còn phải đi giao hồ sơ cho khách. Lúc đi ngang qua phố bar cùng Dung Thịnh, Dung Thịnh mắt tinh liền thấy ngay “nữ thần chân dài” từng được Quý Lâm tán thưởng kia.

Hắn thúc cùi chỏ vào Quý Lâm: “Nhìn kìa!”

Cô gái kia lúc này đang vừa đi vừa nói chuyện với hai bạn nữ khác, nét mặt rạng rỡ, chân dài thẳng tắp, thân hình quyến rũ.

Nhưng trong đầu Quý Lâm, cô ta là cỗ máy đốt tiền. Nhìn cô, anh chỉ liên tưởng tới những tin nhắn khấu trừ tài khoản tiêu dùng không ngừng hiện lên trên di động… Như thể một ngày đông giá rét, dù bản thân có mặc áo lông dày cộp, chỉ cần thấy cô gái mặc váy ngắn là lập tức cảm thấy lạnh thấu tim gan. Với Quý Lâm, nhìn thấy người phụ nữ này, dù chẳng liên quan gì đến cô, anh cũng đã thấy đau lòng vì tiền. Chẳng hiểu tên xui xẻo nào lại dám rước về làm bạn gái…

Dung Thịnh thì lại tiếc hùi hụi: “Cô ấy đẹp thế, cậu không cảm thấy là nuôi trong nhà cũng đáng lắm sao? Người ta chịu trách nhiệm xinh đẹp, cậu chịu trách nhiệm kiếm tiền. Hơn nữa có cô ấy làm vợ có thể lo hậu phương, chăm con. Mỗi ngày nhìn cũng vui mắt, chẳng phải tốt sao? Không nghĩ lại à?”

“Cậu trông mong loại con gái đó chăm chồng dạy con?” Quý Lâm khịt mũi cười khẩy: “Nhìn là biết kiểu chỉ biết khóc, nước lọc cũng phải nhờ người mở, yếu ớt bánh bèo, gặp chuyện gì cũng gào lên…”

Chưa dứt lời, thì trước mặt đã xảy ra biến cố.

Một gã biếи ŧɦái vừa sàm sỡ cô gái xong liền quay đầu bỏ chạy.

Quý Lâm bình tĩnh nói: "Coi kìa, sắp gào khóc lên rồi cho mà xem.”

-------

Thực tế đúng là có tiếng gào, nhưng không phải từ cô gái.

Chuyện xảy ra quá nhanh, Quý Lâm còn chưa kịp phản ứng. Cô gái kia lập tức cởi giày cao gót - đôi Manolo Blahnik gần bảy - tám ngàn ấy, quăng như tạ lần lượt bay thẳng vào đầu gã biếи ŧɦái, liền đánh gục hắn ngay tại chỗ. Sau đó, cô ấy… chân trần xông tới, vô cùng chuyên nghiệp mà khóa cổ đối phương!

Chiêu này không khó: một tay vòng cổ, tay còn lại đè đầu, ai giãy là siết mạnh khiến kẻ đó khó thở mà mất sức phản kháng. Nhưng nếu lực không đủ mà thất bại thì xác định là ăn no đòn.