Chương 6

Tuy Quý Lâm là dạng người keo kiệt, vắt cổ chày ra nước, nhưng với yêu cầu của mẹ mình thì chưa bao giờ từ chối.

“Trong nhà tớ có một bà mẹ như vậy là đủ mệt rồi, tớ tuyệt đối không bao giờ kiếm bạn gái dạng đó đâu.” Quý Lâm vẫn còn sợ hãi mà nói: “Đúng kiểu phá của, tiêu tiền không tiếc tay. Nhỡ đâu sau này còn tranh sủng với mẹ tớ nữa thì xong rồi. Bà ấy mua cái túi mười vạn thì tôi phải mua cái hai mươi vạn, liên miên không bao giờ kết thúc được.” Quý Lâm chắc nịch: “Dù tớ có phải quen cậu cũng tuyệt không thèm dính đến kiểu người đó.”

???

Quý Lâm liếc nhìn Dung Thịnh một cái, rồi bổ sung thêm: “Mà thôi, cặp với cậu thì tớ thà chết đi cho xong.” Anh bặm môi, nói dứt khoát: “Nói chung, tớ, Quý Lâm, có chết cũng không để mấy đứa con gái như vậy moi tiền bằng chuyện yêu đương.”

“…”

-----------

Bạch Đoan Đoan vừa tuyên bố xong mấy câu chí khí ngút trời, lại gọi thêm vài món ăn vặt, sau đó mới cùng Đoạn Vân và Tiết Văn rời khỏi quán.

“Giờ mới có tám giờ, có muốn đi dạo phố mua sắm chút không?”

Với đề nghị này, cả Đoạn Vân và Tiết Văn cực kỳ hiếm hoi cùng đồng thanh từ chối.

“Không không, đi với cậu là kiểu gì cũng bị dụ tiêu tiền, chưa kịp nhận ra thì ví đã rỗng rồi.”

Tiết Văn cũng vội vàng lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Tháng này tớ còn phải gửi tiền sinh hoạt cho em trai nữa, mới đóng xong tiền nhà. Giờ tiền nong chật vật lắm, không còn tiền mua sắm.”

Đoạn Vân cũng gật đầu lia lịa: “Tớ nói thật đấy Đoan Đoan, cậu tiêu tiền kiểu đó đúng là xài như phá. Nghĩ mà xem, cậu cày cuốc kiếm tiền vất vả cỡ nào, phải tăng ca ở văn phòng luật, gặp đủ thể loại khách hàng cực phẩm. Tiền đó đâu có dễ kiếm? Thế mà lại đem tiêu sạch một cách vô tội vạ, không thấy tiếc à? Dành dụm một chút để sau này còn có mà dùng.”

“Thế tớ hỏi các cậu, độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của một người là khi nào?”

Tiết Văn nghĩ nghĩ: “Chắc là tầm mười sáu, mười bảy đến hai mấy tuổi gì đấy. Tuổi trẻ, ít áp lực, còn nhiều cơ hội, lỡ phạm sai lầm cũng không sao.”

“Đó! Vậy thì trong mấy năm đẹp nhất cuộc đời này lại phải điên cuồng kiếm tiền mà không được tiêu à? Để dành hết cho về già, lúc thân thể nhăn nheo lão hóa mới dám tiêu hả? Ai biết lúc đó tớ còn sống hay không? Tớ không muốn sau này nghĩ lại thời thanh xuân chỉ toàn là tiết kiệm khổ cực, đứng nhìn mấy cái váy xinh trong tủ kính mà nuốt nước bọt. Váy đẹp, giày xinh, trang sức lấp lánh, tuổi này không mặc thì đợi già rồi mặc chắc? Lúc đó có tiền cũng không nhét nổi dáng người mập ú vào mấy bộ đồ bó sát sεメy nữa đâu! Chỉ có tuổi trẻ mới có thể mặc mọi thứ, mới mặc cái gì cũng đẹp.”

Bạch Đoan Đoan vuốt tóc dài, thong thả nói: “Huống chi, kiếm tiền để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để nhìn con số trong tài khoản tăng dần lên thôi à? Đó chỉ là con số! Dù nó lớn cỡ nào mà không xài thì cũng đâu có nghĩa lý gì. Lẽ nào cả đời tớ phải sống nhạt nhẽo vì mấy con số đó? Tớ vất vả kiếm tiền như thế cũng là để được tiêu tiền chứ sao! Là để lúc mua đồ không cần nhìn giá, muốn gì mua đó! Là để được sống sung sướиɠ! Vật giá leo thang, lạm phát tăng, người ta cắt giảm chi tiêu… thì sao? Có liên quan gì đến tớ? Tớ chăm chỉ làm việc, kiếm tiền là được rồi.” Cô cười tươi: “Tiêu một lần sướиɠ một lần, tiêu hoài sướиɠ hoài!”