Chương 5

Thật ra hôm nay Quý Lâm cũng không có hứng ra ngoài, nhưng không chịu nổi Dung Thịnh năn nỉ mãi, đành tới quán rượu uống một ly cho có lệ.

Dung Thịnh là bạn đại học của Quý Lâm, hiện cũng là đồng sáng lập của văn phòng luật Thịnh Lâm. Chỉ là mỗi lần nhắc đến công việc, Dung Thịnh giả vờ nghiêm túc được chưa tới mười phút, sau đó lập tức chuyển sang chế độ “ông mai bà mối”.

“Thật đấy Quý Lâm, cô em khóa dưới của tớ rất được, vừa gặp cậu là cảm nắng luôn, bám lấy tớ hơn một tháng nay chỉ để xin được gặp mặt cậu. Ngoại hình thì xinh, dáng cũng chuẩn, ba mẹ đều là giáo sư đại học, gia đình gia giáo, mọi mặt đều ưu tú.” Dung Thịnh vừa nói vừa lôi điện thoại ra: “Cậu xem đi, tớ có ảnh của cô ấy đây, nhìn thử xem, thật sự rất ổn mà…”

Cô gái trong ảnh đúng là dịu dàng thanh tú, nụ cười ngọt ngào, nhưng Quý Lâm lại chẳng có chút hứng thú nào, lạnh nhạt nói: “Tớ sẽ không tốn thời gian và tiền bạc để yêu đương đâu.”

Dung Thịnh thở dài não nề:

“Một cô gái xinh thế kia mà cũng không khiến cậu động lòng, không muốn bỏ ra một đồng nào chỉ để gặp mặt trò chuyện một chút à? Quý Lâm, dù cậu có đẹp trai thật, nhưng cũng không thể lạnh nhạt như vậy mãi được chứ! Rốt cuộc gu của cậu là gì vậy? Trên đời này đâu có tiên nữ nào hạ phàm!”

Quý Lâm chẳng buồn đáp lại, đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh. Nhưng vừa rẽ vào góc hành lang thì va phải một nữ sinh. Có vẻ cô ấy đã uống kha khá, làn da trắng như tuyết hơi ửng hồng, ánh mắt mơ màng lờ đờ như phủ một lớp sương mù, ngập nước như sắp rơi lệ, phản ứng cũng chậm hơn nửa nhịp. Cũng vì thế, dù bản thân Quý Lâm phản ứng nhanh, ly nước trái cây của cô vẫn văng một ít lên người anh.

Đúng là phiền phức.

Chỉ là chuyện nhỏ nhặt vậy thôi, nhưng vào mắt Dung Thịnh thì lại khác. Quý Lâm vừa quay lại chỗ ngồi, Dung Thịnh đã lập tức nhào đến với vẻ mặt "tôi hiểu rồi":

“Quý Lâm, thì ra gu cậu là kiểu hồ ly nhỏ quyến rũ.”

Quý Lâm không thèm để ý đến hắn.

Dung Thịnh càng nói càng hăng:

“Giờ thì tớ hiểu vì sao cậu lại thờ ơ với ảnh của cô em kia. Cậu đúng là có mắt tinh thật đấy, cô gái vừa rồi đυ.ng vào cậu ấy, gương mặt xinh đến mức khiến trời đất lu mờ, trăng sao tắt lịm, đôi chân thẳng dài kia đúng là đẹp đến phát điên, dáng người, khuôn mặt đều hoàn mỹ. Tiên nữ hạ phàm là có thật! Cậu thích kiểu đấy đúng không? Đàn ông đúng là sinh vật sống bằng thị giác, ham mê sắc đẹp…”

Đáng tiếc là Dung Thịnh chưa nói xong thì bị Quý Lâm cắt ngang, giọng lạnh tanh:

“Trước đây tớ cũng không biết mình thích kiểu gì.” Anh liếc về phía bóng dáng cô gái kia đang rời đi, rồi quay đầu lại: “Nhưng ít nhất giờ tớ biết mình không thích kiểu đó.”

Dung Thịnh nhìn anh đầy ngờ vực, còn Quý Lâm thì điềm tĩnh nhấp một ngụm rượu rồi nói: “Đời này tớ tuyệt đối không bao giờ thích kiểu người như vậy.”

“Vì sao chứ?! Cô ấy xinh đẹp, đúng gu mà?!”

“Chiếc váy đó là mẫu trình diễn xuân - hè năm nay của CHANEL, cỡ bốn vạn; giày là dòng Hangisi của Manolo Blahnik, khoảng bảy, tám ngàn; vòng cổ là của VCA, ít nhất một vạn; hoa tai là của Bottega Veneta, kiểu gì cũng ba bốn ngàn; vòng tay là Cartier, một vạn rưỡi.” Quý Lâm liếc nhìn Dung Thịnh: “Tớ còn chưa kịp nhìn cái túi xách cô ta mang theo.”

Dung Thịnh sững người, kinh ngạc đến sững sờ: “Quý Lâm, cậu chắc chắn cậu là trai thẳng chứ? Sao cậu biết được từng ấy nhãn hiệu và kiểu dáng chứ?!”

“Mẹ tớ ngày nào cũng gửi danh sách mấy thứ này bắt tớ mua cho bà. Mua sai là bà giữ lại bắt mua lại bằng được, nên buộc tớ phải nhớ rõ.”

“…”