Chương 4

Từ khi tốt nghiệp xong, cô đầu quân cho công ty Bình Minh, sau đó lại vì Lâm Huy mà chuyển đến thành phố B làm việc quần quật suốt 5 năm. Đến giờ vẫn còn độc thân, tình yêu gì chứ, hồng loan tinh động cái khỉ gì chứ!

Nhưng giờ phút này, cô thật lòng hối hận. Ông cụ đó sao có thể là kẻ bịp bợm được? Rõ ràng là đại sư! Chuyện tình yêu của cô, xem ra thật sự tới rồi!

“Giữ ly cẩn thận, sau này đi đường nhớ chú ý.”

Khi cô đang lạc trong mấy dòng suy nghĩ bay bổng, người đàn ông đối diện cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nói của anh trầm ấm như đàn cello, quyến rũ mà đầy nội hàm, chững chạc mà không quá lạnh lùng, lại pha chút gần gũi. Bạch Đoan Đoan còn ngửi thấy trên người anh mùi đàn hương nhàn nhạt, khiến cô liên tưởng đến tuyết tùng, hồ nước trong veo và rừng rậm sâu thẳm...

Đừng nói đến ngoại hình, dáng người hay giọng nói, ngay cả mùi hương cũng mê người đến thế.

Người đàn ông này không giống bất kỳ ai khác. Trước sắc đẹp của Bạch Đoan Đoan, anh chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên hay có biểu cảm gì đặc biệt, hoàn toàn điềm tĩnh. Nói xong, anh đặt lại ly nước trái cây vào tay cô, thậm chí còn không cười lấy một cái.

Trước giờ Bạch Đoan Đoan không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng giờ cô tin rồi.

Và như thể ông trời nghe được tiếng lòng cô, người đàn ông anh tuấn lạnh lùng kia đột nhiên quay đầu lại: “Cô để lại số điện thoại cho tôi.”

Không hỏi han, không vòng vo, trực tiếp ra lệnh như một câu trần thuật! Tổng tài bá đạo là đây chứ đâu! Rõ ràng là nhất định phải có số cô cho bằng được!

Trái tim Bạch Đoan Đoan như nai con chạy loạn, nhưng mặt ngoài vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô tìm một tờ giấy lót ly ở quầy bar, viết số điện thoại của mình đưa cho anh: “Đây là số của tôi, tôi tên là…”

Còn chưa nói hết tên, người đàn ông đã cầm tờ giấy, cắt ngang lời cô: “Tôi sẽ liên lạc với cô sau.”

Nói xong, anh ta thậm chí không liếc cô thêm lần nào, cứ thế quay người bỏ đi.

Có vẻ như câu nói vừa rồi đã lấy hết can đảm của anh. Việc nhìn cô và nói mấy câu đã khiến anh chịu đựng không nổi. Bề ngoài điềm đạm lạnh lùng, bên trong lại thẹn thùng đáng yêu - kiểu nam thần với tính cách trái ngược thế này, đúng là một kho báu!

Bạch Đoan Đoan nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh, cả người ngây dại.

----

“Tóm lại, tôi chưa từng gặp ai mất phong độ như thế!”

Có yêu mới có hận. Lúc trước si mê bao nhiêu, giờ tỉnh mộng lại càng chửi dữ dội bấy nhiêu. Đoạn Vân lúc này đang hóa từ fan cuồng thành anti chính hiệu. Khi Bạch Đoan Đoan quay lại chỗ ngồi, Đoạn Vân vẫn đang tức tối kể xấu người kia.

Còn Bạch Đoan Đoan thì cứ ngơ ngẩn, tim vẫn đập loạn vì cuộc gặp gỡ kinh hồng thoáng nhìn vừa rồi. Đợi đến khi Đoạn Vân dừng lại, cô mới ho nhẹ một tiếng, công bố quyết định mới nhất của mình.

“Tớ để mắt đến một người rồi! Tớ quyết định phải theo đuổi cho bằng được!”

Đoạn Vân và Tiết Văn rõ ràng bị tuyên bố “giác ngộ” này của Bạch Đoan Đoan làm cho sững sờ, ngơ ngác nhìn cô, quên cả hỏi han. Cuối cùng, vẫn là Bạch Đoan Đoan tự mình kể lại những gì vừa xảy ra.

Đoạn Vân cuối cùng cũng kịp phản ứng: “Thật sự đẹp trai đến vậy à? Đẹp đến mức chỉ liếc một cái đã đổ luôn? Dù Quý Lâm đúng là cực phẩm, nhưng tớ không tin có người còn đẹp trai hơn cậu ta! Với tớ thì cậu ta là đỉnh cao rồi đó!”

Bạch Đoan Đoan nhịn không nổi đảo mắt: “Thôi đi, một người keo kiệt quái dị như thế, cậu mê được bao lâu…”