Chương 2

“Quý Lâm là ai vậy?” Bạch Đoan Đoan đặt ly rượu xuống, mắt sáng lên: “Cậu thích người ta à? Mau kể chuyện đi! Đoạn Vân, cậu quá đáng thật đấy, không thèm kể gì với tớ! Hai người tiến triển đến đâu rồi?”

“Phi, tiến triển cái đầu ấy!” Đoạn Vân nghe tới tên Quý Lâm là nghiến răng nghiến lợi: “Cậu đừng giúp anh ta nói đỡ, tớ thề không bao giờ muốn có gì với người như vậy!”

Bạch Đoan Đoan cười nói: “Cậu là người mà còn chê mặt Trần Húc Đông chỉ đáng bốn sao, thế mà bây giờ khen người ta năm sao, chẳng phải là thần tiên rồi sao? Bảo không có ý gì là sao?”

Đoạn Vân thẳng thắn lắc đầu: “Mặt thì đúng là ăn được đấy, nhưng cái kiểu làm việc của anh ta khiến tớ sợ hãi luôn. Ngoại hình đúng chuẩn nam thần, nhưng mà…”

Cô liếc nhìn Bạch Đoan Đoan với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Đoan Đoan, tớ từng nói rồi, cậu là người phụ nữ duy nhất khiến tớ vừa nhìn đã thấy kinh diễm đến mức không quên nổi. Quý Lâm ấy, ngay ánh mắt đầu tiên, tớ cảm giác như là lần đầu tiên gặp cậu vậy. Đẹp đến mức không dứt mắt ra được. Nhưng mà vừa tiếp xúc thì thôi rồi… cạn lời. Hỏi Tiết Văn mà xem, cô ấy cũng biết, cực phẩm thật luôn!”

Bạch Đoan Đoan quay sang nhìn Tiết Văn. Cô ấy chỉ biết mím môi, giải thích: “Quý Lâm là cố vấn pháp lý của công ty tớ. Giống cậu, cũng chuyên về pháp luật lao động, nhưng lại hoàn toàn ngược lại - anh ta chỉ tiếp doanh nghiệp, sở trường là… sa thải người. Nổi tiếng lắm, chưa bao giờ có trường hợp nào anh ta không sa thải được. Mà đuổi người xong lại còn không cần đền bù, thậm chí khiến người bị đuổi còn chẳng đòi nổi một xu! Giới doanh nghiệp rất coi trọng anh ta.”

Cô dừng một chút rồi nói thêm: “Đương nhiên, phí dịch vụ cũng… đắt đỏ khủng khϊếp.”

“Không chỉ đắt, mà còn moi đến mức khiến người ta trợn mắt! Tớ hiểu luật sư tính phí theo giờ, nhưng anh ta thì tính từng giây cơ mà! Chính xác đến từng giây đấy!” Đoạn Vân nuốt ngụm nước bọt: “Ban đầu phòng tài vụ còn tưởng cứ tính theo từng phút là đủ rồi. Ai dè trợ lý của anh ta đến thúc giục, nói còn thiếu… 21 giây chưa thanh toán! Đòi đủ tiền của cả 21 giây!”

Đến đây thì Bạch Đoan Đoan cũng không nhịn nổi nữa:

“Trời ơi! Sao lại có người đàn ông như vậy chứ! Nếu đã là cố vấn pháp luật, kiểu gì cũng mong hợp tác lâu dài, thế mà lại đi tính tiền từng giây. Không thể nào chấp nhận được! Dù mặt có đẹp đến mấy, thân hình có nổ banh trời, mà keo kiệt như thế thì dù có nằm tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trên giường quỳ xuống đưa một trăm triệu để tớ ngủ với anh ta, tớ cũng không thèm! Đàn ông mà keo kiệt thì… đáng chết!”

“Đúng vậy!” Đoạn Vân tìm được đồng minh thì như bắt được vàng: “Đáng sợ thật sự! Mà này còn chưa phải điều tệ nhất đâu. Ban đầu đúng là tớ bị sắc đẹp mê hoặc, chủ động mời anh ta ăn một bữa cơm, ngồi nhìn cái mặt đó là thấy no luôn rồi. Vừa đẹp, vừa chuyên nghiệp, vừa giỏi giang, đầu óc cũng gợi cảm y như người vậy. Đến lúc thanh toán, tớ còn muốn để lại ấn tượng tốt, bèn chủ động bảo để tớ trả năm phần mười, kiểu như tỏ ý lịch sự ấy mà. Tính là để sau này có cớ mời ăn tiếp. Ai ngờ, anh ta nhìn tớ một cái, cười rồi nói…”

Bạch Đoan Đoan hoàn toàn không biết nhiều, nhưng trực giác mách bảo cô rằng cái người mà Đoạn vân vừa nhắc đến sắp có một chiêu gì đó rất kỳ quái. Cô lập tức hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

Vẻ mặt Đoạn Vân như thể đang rủa thầm: “Anh ta nói là, không cần chia năm - năm. Thấy anh ta ăn nhiều hơn tớ một chút, xét theo công bằng mà nói, liền yêu cầu thu ngân chia đều hoá đơn theo tỷ lệ sáu - bốn. Anh ta sáu, tớ bốn…”

“…”

“Chưa hết đâu. Trước khi tớ biết mặt thật của hắn, có một lần tớ cùng tổng giám đốc Thịnh của bọn tớ sang Rome công tác, định tuyển một kỹ sư cấp cao cho một doanh nghiệp ở đó. Dẫn theo Quý Lâm đi để xem thử điều khoản cạnh tranh trong hợp đồng có thể lách được không. Sau đó chúng tớ đi ngang qua đài ước nguyện, ai cũng ném xu cầu nguyện, chỉ có anh ta không ném. Tớ cứ tưởng anh ta không tin mấy thứ đó, nghĩ rằng vận mệnh nằm trong tay mình nên mới hỏi vì sao không ném. Tính làm màu một chút sau khi nghe anh ta trả lời xong, ai ngờ câu trả lời của anh ta khiến tớ nhớ mãi đến giờ!”