Bạch Đoan Đoan hoàn toàn choáng váng bởi diễn biến vượt ngoài sức tưởng tượng, đối phương tự nhiên đến mức khiến cô cứ ngỡ đó là quy trình bình thường, đến mức… quên luôn việc đuổi theo đòi lại số thứ tự vốn thuộc về mình. Khỉ thật! Mình định đổi số điện thoại cơ mà, đâu phải đổi tờ số chờ ăn đâu!!!
“Đoan Đoan!” Đúng lúc đó, Đoạn Vân và Tiết Văn cuối cùng cũng tới, thở hồng hộc chạy lại, “Cậu đến sớm vậy, có phải sắp tới lượt mình rồi không?”
Bạch Đoan Đoan cố nén lại nỗi đau như muốn phun máu trong lòng, cúi xuống nhìn tờ số trong tay, tờ mà vừa bị đổi cho cô.
Số… 250.
Ba con số như đang giễu cợt cô rõ mồn một. Đúng là một trò đùa đen tối của số phận.
Tệ hơn nữa là, phía dưới còn tử tế ghi thêm dòng chữ: “Dự kiến chờ khoảng 2 tiếng, quý khách sẽ được phục vụ.”
Tôi thật sự… cảm ơn các người lắm luôn á.
Không chỉ Bạch Đoan Đoan, ngay cả Đoạn Vân và Tiết Văn cũng chẳng đủ kiên nhẫn để chờ hai tiếng chỉ để ăn một bữa, ba người đành lựa một quán gần đó ít đông hơn để ăn đỡ.
Mặc dù đã ăn tới năm cái cánh gà nướng, nhưng trong lòng Bạch Đoan Đoan vẫn không thể nguôi cục tức: “Đẹp trai thế, mà sao lại không hiểu ý gì hết! Người ta nói trao đổi số, đương nhiên là số điện thoại chứ còn gì nữa chứ!”
Đoạn Vân nhấp một ngụm nước trái cây, nheo mắt lại: “Tớ lại thấy… chưa chắc là không hiểu phong tình. Có khi đây là cao thủ, biết cách dùng "lạt mềm buộc chặt" ấy!”
“Là sao?” Bạch Đoan Đoan nhướng mày.
“Cậu nói anh ta đẹp trai, khí chất tốt, nhìn là biết là kiểu người tử tế. Thử hỏi xem, một người như vậy, chẳng lẽ từ trước tới giờ không có cô nào tỏ tình? Không từng yêu ai? Nếu không phải ngốc thật thì có lẽ đang diễn đấy! Tớ nghi đây là chiêu: cố tình xin số cậu, rồi mặc kệ, không liên lạc rồi khiến cậu cứ phải chờ mong, cuối cùng chính cậu phải chủ động lao vào. Bây giờ cậu lại muốn đổi số, hắn liền giả vờ như gà mờ không hiểu, "vô tình" đổi luôn tờ số thứ tự, thấy chưa? Gặp một cô gái đẹp như cậu mà còn giả vờ không nhớ, thử hỏi xem… có phải chiêu này quá cao tay không?”
Tiết Văn nghe xong mà há hốc: “Cái… cái này chỉ là yêu đương thôi mà? Sao nghe giống như đang dùng binh pháp Tôn Tử để bày trận vậy trời…”
Đoạn Vân liếc cô một cái: “Cậu thì biết gì chứ? Yêu đương chính là chiến tranh đấy!”
Bạch Đoan Đoan vẫn chưa bị thuyết phục lắm: “Nhưng lúc anh ấy nhìn tớ, trông có vẻ cũng chẳng nhớ ra tớ là ai, ánh mắt còn dửng dưng như không có cảm xúc gì nữa kìa…”
“Đấy, cao thủ là ở chỗ đó!” Đoạn Vân đập bàn: “Không đi theo kịch bản thông thường! Xin số rồi không nhắn, cậu muốn đổi số thì lại bị tráo mất tờ số thứ tự. Gặp một cô gái xinh thế mà vẫn tỏ ra lạnh nhạt, chính là khiến cậu càng lúc càng bị thu hút! Kiểu người này trông sạch sẽ, thuần khiết, không giống như mấy kẻ lả lướt ngoài kia. Nhưng thật ra, tất cả là đều là cả diễn! Diễn đấy!”
Tiết Văn nghe vậy thì bắt đầu lo lắng, kéo tay áo Đoan Đoan: “Nghe kiểu đó thì thấy hắn cũng nguy hiểm quá… Hay là cậu bỏ đi cho lành. Cậu còn chưa từng yêu ai, không phải là đối thủ của hắn đâu.”
Tiếc là những lời đó lại kích đúng tinh thần chiến đấu của Bạch Đoan Đoan.
“Từ điển của tôi không có hai chữ "bỏ cuộc"!” Cô đập bàn, mắt sáng rực: “Gã đàn ông này, tớ nhất định phải theo đuổi được!”
Cô suy nghĩ một hồi, khí thế ngút trời: “Hắn có kịch bản của hắn, thì tôi cũng có kịch bản của tôi! Xem ai cao tay hơn ai! Tớ với hắn, trận này không ai nhường ai!”
Nói xong, cô vẫy tay gọi nhân viên phục vụ: “Cho tôi thêm năm cái đùi gà nữa!”
Ăn! Phải ăn no mới có sức mà chiến đấu giành đàn ông!
Chỉ tiếc là… Bạch Đoan Đoan không ngờ rằng số thịt cô ăn vào hôm nay lại không phải để yêu đương, mà là… dùng cho công việc.
Vì vừa ăn được nửa bữa, điện thoại của Lâm Huy lại vang lên lần nữa.