“Ngủ một lát cũng đâu ảnh hưởng gì đến việc kiếm tiền của anh đâu nhỉ.” Tạ Minh Kiều liếc anh một cái, tăng nhiệt độ điều hòa lên, lười biếng không thèm để ý đến anh nữa: “Đến nơi tôi sẽ gọi anh dậy.”
---
Tần Khác vốn không cảm thấy mệt, nhưng nghe Tạ Minh Kiều đề nghị vậy, anh bỗng thấy thật sự buồn ngủ.
Bánh xe nghiền nát ánh đèn đường và bóng tối, từng mảng từng mảng. Anh rúc vào ghế, nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính, cuối cùng nhớ ra, cái giấc mơ còn dang dở của một tháng trước là gì.
Tần Khác mơ thấy một ngày anh hai mươi tuổi.
Đó là năm làm ăn phát đạt nhất của sàn đấu quyền Anh của chị Amy. Đêm đó, đối thủ của Tần Khác là một người Romania. Anh ta to con, tay chân thô kệch, trông có vẻ thật thà nhưng cách đánh lại cực kỳ hèn hạ, móc mắt, đá hạ bộ, thúc đầu gối, đấm sau gáy, dùng mọi thủ đoạn.
Tối hôm đó Tần Khác thua trận, toàn thân không còn mấy chỗ lành lặn, mặt sưng vù như đầu heo. Lúc bấy giờ bên sàn đấu chưa có đội ngũ y tế, chị Amy không đành lòng, lén nhét thêm cho anh hai ngàn tệ.
Từ trung tâm thương mại ngầm bước ra, Tần Khác không về nhà ngay. Anh vòng ra cửa sau sàn đấu quyền Anh, ngồi xổm trong hẻm, dùng chai nước suối hứng chút nước máy để rửa những vết máu trên mặt.
Thấy còn sớm, mấy đứa em ở nhà chắc chưa ngủ. Nếu bị chúng nó nhìn thấy bộ dạng này của anh, lại kiểu gì cũng cằn nhằn không ngừng.
Rửa xong một chai nước, Tần Khác kéo khóa túi du lịch đeo bên người ra, lấy thuốc xoa bóp dạng xịt. Nước thuốc xịt lên da, mát lạnh.
Khuỷu tay đau quá, có lẽ là bị trật khớp rồi. Kiểu chấn thương này chẳng có cách nào mau lành, chỉ có thể chờ nó từ từ hồi phục thôi. Tần Khác châm một điếu thuốc, coi như tạm thời giảm đau tinh thần.
Thuốc lá vừa châm xong, một bóng người từ trên trời rơi xuống, đáp xuống ngay chân Tần Khác. Người nọ cũng không ngờ dưới mái hiên lại có người, sau khi đứng vững thì ngây người tại chỗ, mắt to trừng mắt nhỏ với Tần Khác.
Anh ta như vừa lăn lộn trong cống thoát nước một vòng, quần áo lấm lem, mặt mũi lại càng lem luốc đủ màu, trông chẳng khá hơn Tần Khác là bao.
“Cậu…” Tần Khác đang định hỏi anh ta có phải từ chỗ chị Amy ra không, lời còn chưa kịp nói, thì ở đầu hẻm đã vang lên tiếng bước chân, một nhóm người đổ tới che khuất ánh đèn đường bên ngoài.
Có người đang tiến về phía này, xem ra, là đang tìm thằng nhóc trước mặt.
Sau đó rất nhiều năm, Tần Khác vẫn không hiểu động cơ tâm lý của mình lúc bấy giờ. Anh liếc nhìn người kia một cái, rồi tóm chặt cổ tay anh ta, kéo ra sau lưng mình.
Tiếng bước chân rất nhanh đã tới gần. “Đám người truy đuổi” là một đám đàn ông to lớn, lực lưỡng, cao ngồng, ai nấy đều mặc vest đen, đeo kính râm đen, trông cứ như vừa bước ra từ phim trường Ma Trận.
Tần Khác vắt chân chữ ngũ, ngồi trên một thùng rác khổng lồ, rít một hơi thuốc vừa châm, như thể đang xem kịch vui, nhìn bọn họ chạy qua trước mặt mình.
Kẻ dẫn đầu là một gã đầu trọc. Hắn chú ý thấy Tần Khác trong góc, lùi lại hai bước, đến trước mặt hỏi anh: “Vừa nãy có thấy Tạ… ” Gã đầu trọc dùng tay ra hiệu chiều cao: “Một thanh niên cao như thế, áo sơ mi trắng, quần tây đen xám không?”
Tần Khác há miệng nhả ra một làn khói, mím môi, tiện tay chỉ một hướng: “Đi về phía đó rồi.”