Chương 20

Tạ Minh Kiều thấy Tần Khác dao động, mở khóa cửa xe, vẫn giữ vẻ mặt kiêu căng hách dịch: “Đi thôi, lên xe.”

Chiếc G-Class ba triệu tệ, ngồi vào thì cũng không khác biệt là mấy so với chiếc Corolla cũ của Tần Khác. Nhắc đến thì, ghế phụ của chiếc xe này cũng là khách quen của các tin tức lá cải, năm ngoái idol nhóm nhạc nữ Mỹ Sa đã bị chụp ảnh bước xuống từ chiếc G-Class này của Tạ Minh Kiều.

Chiếc xe lợi dụng màn đêm, êm ái rời khỏi tầng hầm. Tạ Minh Kiều lái xe nghiêm túc, suốt đường không nói gì. Tần Khác dựa vào ghế, nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, cũng không có hứng trò chuyện, xem Tạ Minh Kiều như tài xế Didi.

“Bành Việt dạo này thế nào rồi?” Có lẽ không khí quá im lặng khiến Tạ Minh Kiều thấy hơi kỳ lạ, anh ta bắt đầu tìm chuyện để nói.

“Không ngờ cậu cũng quen Gloria.” Tần Khác không muốn nói chuyện Bành Việt với anh ta, bỗng nhiên đổi chủ đề: “Cô ấy chắc là người bạn mà cậu quen lâu nhất nhỉ.”

Tạ Minh Kiều bật xi nhan rồi nhấn ga, vượt qua một chiếc xe rùa bò trên làn nhanh, liếc nhìn Tần Khác: “Không có đâu, thời gian tôi quen anh mới là lâu nhất.”

Tần Khác bật cười: “Cậu nhầm rồi, chúng ta quen nhau tính ra mới bảy tám năm thôi.” Vừa nãy trong bài phát biểu của Tạ Minh Kiều, anh nghe được: “Gloria là bạn học cấp ba của cậu.”

Tần Khác vừa nói vậy, Tạ Minh Kiều mới chợt nhớ ra: “À phải rồi, tôi nhớ nhầm.” Anh ta nhanh chóng nói tiếp: “Không sao, không quan trọng, những chuyện liên quan đến bạn trai cũ thì không cần nhớ quá rõ làm gì.”

Tần Khác khẽ cười khẩy một tiếng, rất đồng tình.

Khi xe sắp rời đường cao tốc, điện thoại của Tần Khác chợt sáng lên. Anh lướt màn hình xem một cái rồi nói với Tạ Minh Kiều: “Không về nhà nữa, đưa tôi đến công ty đi.”

Tạ Minh Kiều nhìn giờ: “Muộn thế này còn phải tăng ca à?”

“Ừm.” Tần Khác cúi đầu trả lời tin nhắn trong nhóm làm việc: “Công ty chúng tôi dạo này gặp chút rắc rối, phiền phức lắm.”

“Sao thế?” Tạ Minh Kiều tiện miệng hỏi, nhưng chẳng hề lộ vẻ quan tâm.

“Thì cái… ” Vừa mở lời, Tần Khác chợt im bặt. Vấn đề nan giải nhất trong công việc gần đây của anh vẫn là chuyện người đại diện. Với địa vị của Tạ Minh Kiều trong giới, nếu nhờ anh ta đứng ra dẫn dắt hay kết nối, thì chỉ là một cuộc điện thoại hay một tin nhắn WeChat mà thôi.

Nhưng anh không muốn mở lời này, thậm chí còn không muốn Tạ Minh Kiều biết.

Tần Khác trả lời qua loa: “Không có gì, chuyện làm ăn thôi.”

Tạ Minh Kiều cũng không truy hỏi thêm, nhập địa chỉ mới vào hệ thống định vị, tiếp tục lái xe về phía công ty Tần Khác.

“Dạo này anh hay đến sàn quyền Anh à?” Tạ Minh Kiều hỏi. Lúc nãy Tần Khác lên xe, anh ta thấy vết bầm tím dưới cổ áo anh, một mảng xanh tím lan dài xuống tận xương quai xanh.

“Thỉnh thoảng thôi.” Tần Khác không ngẩng đầu, tốc độ gõ phím cực nhanh.

“Trong ngăn đựng đồ có sẵn thuốc xoa bóp đó.” Tạ Minh Kiều hai tay giữ vô lăng, nhìn thẳng phía trước, bổ sung thêm vài chi tiết: “Lần trước Mỹ Sa nhảy bị thương dùng còn thừa, lát nữa anh xuống xe thì cầm đi luôn đi, đỡ tốn công tôi phải vứt.”

“Đa tạ.” Tần Khác chuyên tâm vào công việc, không ngẩng đầu lên.

Tạ Minh Kiều lại nói: “Thả lỏng một chút đi, mạng quan trọng hơn tiền đấy.”

“Thiếu gia à, cậu lại đứng nói chuyện mà không biết đau lưng rồi.” Tần Khác đặt điện thoại xuống, cười nói: “Bọn tôi, những người bình thường, khác cậu. Tháng này mà không kiếm được tiền thì không biết tiền thuê nhà tháng sau ở đâu ra.”