- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Người Bạn Thân Nhất Của Tôi
- Chương 19
Người Bạn Thân Nhất Của Tôi
Chương 19
Đồng nghiệp nhìn qua thang máy vốn không quá đông đúc, dù không hiểu nhưng vẫn nói: “Vậy được rồi, bọn mình xuống trước đây.”
Cửa thang máy đóng lại, Tần Khác quay về sảnh tiệc, đứng chờ bên ngoài phòng chờ thay đồ của khách. Anh mò hộp thuốc lá ra, định châm một điếu nhưng nghĩ còn đang trong khách sạn nên lại nhét vào, bóc viên kẹo mừng, lột vỏ cho vào miệng.
Viên kẹo vị đào, ngọt lịm, hương vị không tệ cũng không xuất sắc.
Tần Khác đợi một lúc sau cây phát tài trong khách sạn, viên kẹo trong miệng anh đã lăn từ bên trái sang bên phải đến lần thứ ba thì Tạ Minh Kiều đến.
“Tìm tôi có chuyện gì?” Tần Khác đứng thẳng người, nhai nát viên kẹo trong miệng, răng kêu lạo xạo.
“Khách sạn đông người quá, không an toàn.” Tạ Minh Kiều đến một mình, anh ta nới lỏng cà vạt, cởϊ áσ khoác ngoài, quẳng cho Tần Khác cầm hộ, tiện thể ra lệnh: “Anh đưa tôi về xe.”
Tần Khác tức đến nỗi muốn bốc hỏa, hóa ra nãy giờ lằng nhằng là muốn anh làm vệ sĩ miễn phí cho mình.
“Vệ sĩ, trợ lý, thư ký của cậu đâu?” Tần Khác kìm nén cơn bực bội, hỏi.
“Không mang theo.” Tạ Minh Kiều mặt không đỏ tim không đập thình thịch: “Zoey với mấy người kia đưa tôi đến đây xong thì tôi cho họ về rồi.”
Tần Khác không tin: “Gloria không sắp xếp người chuyên trách tiếp đón cậu à?”
Tạ Minh Kiều nhún vai, trả lời như thật: “Ngày đầy tháng của em bé quan trọng thế này, sao tôi lại nỡ làm phiền cô ấy nữa.”
“Không tiện làm phiền người khác, nhưng lại tiện làm phiền tôi đúng không?” Tần Khác thầm nghĩ, Tạ Minh Kiều sai bảo anh có phải là quá đường hoàng rồi không? Chẳng lẽ anh có số phận làm trâu làm ngựa cả khi đi làm lẫn khi tan làm sao?
Tạ Minh Kiều không nói gì, vẻ mặt anh ta thể hiện rõ một dòng chữ bất mãn: “Đây không phải chuyện hiển nhiên sao?”
Lời từ chối đã lăn đến cửa miệng, nhưng đúng lúc đó, đèn flash lóe lên ở góc phòng, có hai cái bóng lén lút đang chụp trộm Tạ Minh Kiều.
Tần Khác đành nuốt ngược lời định nói vào trong, đẩy Tạ Minh Kiều vào phòng chờ: “Đi đi đi, vào trong trước đã.”
Trong việc phục vụ các quan chức cấp cao và người nổi tiếng, Tần Khác là một chuyên gia. Anh bảo Tạ Minh Kiều tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó trước mặt anh ta gọi điện cho quản lý khách sạn. Không lâu sau, quản lý cùng nhân viên lễ tân và an ninh đã có mặt, hộ tống Tạ Minh Kiều xuống bãi đậu xe bằng thang máy VIP.
Nhân viên đã sớm lái xe của Tạ Minh Kiều đến cửa thang máy. Tần Khác đưa Tạ Minh Kiều lên xe, rồi đứng ngoài xe, cúi người nói với người bên trong: “Tự lái xe về đi, cẩn thận trên đường.”
“Anh đi xe tôi đi.” Tạ Minh Kiều tối nay không uống rượu, anh ta ngồi ở ghế lái, quay đầu nhìn anh.
“Không cần đâu.” Tần Khác từ chối thẳng thừng. Để Tạ Minh Kiều làm tài xế, anh nào có phúc hưởng thụ, sau này không biết phải trả nợ thế nào.
“Anh uống rượu rồi, làm sao lái xe được?” Tạ Minh Kiều giả vờ suy nghĩ một chút rồi tung ra chiêu sát thủ: “Ga tàu điện ngầm gần nhất phải đi bộ ba cây số, từ đây bắt taxi về nhà anh ít nhất cũng phải chín mươi tệ.”
Tần Khác thừa nhận, anh bị lý do này thuyết phục. Tối nay anh vốn không định uống rượu, nhưng lại gặp vài bên nhãn hàng cần phải giữ mối quan hệ tốt, đồng nghiệp đều đi mời rượu, anh không thể tránh khỏi việc phải uống cùng một ly.
Nhưng anh cũng chỉ uống một ly nhỏ rượu vang đỏ, mặt không đỏ, người cũng không có mùi rượu, Tạ Minh Kiều làm sao mà nhìn ra được?
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Người Bạn Thân Nhất Của Tôi
- Chương 19