Chương 9

Sau vài phút giao chiến, Tống Phỉ Ngọc dần rơi vào thế yếu. Nhiều năm trước cô từng bị thương, các khớp xương và chức năng cơ thể từ lâu đã không còn như xưa. Đó cũng là lý do vì sao cô bị điều chuyển về công tác hậu phương. Cuối cùng, trong một phút sơ sảy, con dao của Tống Phỉ Ngọc bị đánh văng đi. Cô chỉ cảm thấy hoa mắt, chân trái mất trụ nên ngã xuống.

Hỏng rồi! Vết thương cũ lại tái phát. Trong đầu Tống Phỉ Ngọc chỉ còn một ý nghĩ: Hy vọng lát nữa đừng ngã mặt xuống đất, nếu không thì thật là mất mặt trước mặt học viên!

Thế nhưng, một cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy đầu cô. Tống Phỉ Ngọc chỉ thấy trời đất quay cuồng, cằm va phải một nơi mềm mại, không hề có cảm giác đau đớn như tưởng tượng.

"Sao chị lại tự nhiên ngã thế?" Cố Y nói có chút giận dỗi. Nếu không phải cô kịp thời đưa tay ra chắn, lấy chính mình làm đệm thịt thì Tống Phỉ Ngọc chắc chắn đã ngã đến rách da nát thịt rồi.

"Xin lỗi, vết thương cũ tái phát." Tống Phỉ Ngọc vừa định đứng lên thì cảm thấy tay mình chạm phải thứ không nên chạm. Cô thấy không ổn, cúi đầu nhìn xuống thì thấy những chiếc cúc áo mạ vàng làm bằng đồng.

"Ngón tay đừng cử động lung tung..." Cố Y lạnh lùng liếc nhìn. Tống Phỉ Ngọc lập tức rụt tay lại, chống hai tay xuống đất.

"Xin lỗi!" Mặt cô đỏ bừng, nhịp tim tăng nhanh, từ vành tai đến cổ đều đỏ rực như ráng chiều.

"Em không trách chị." Ánh mắt Cố Y dừng lại trên chân trái của cô, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào khớp gối chân trái: "Đây là vết thương từ vụ nổ Coburn để lại sao?"

Tống Phỉ Ngọc hơi ngạc nhiên: "Sao em biết?"

Lúc đó Tống Phỉ Ngọc vẫn còn là vị hạm trưởng danh dự tối cao, dẫn dắt cả một hạm đội. Chân trái cô bị thương do lũ Trùng tộc gây ra vào lúc ấy.

"Không có gì, lúc vụ nổ Coburn xảy ra em cũng có mặt ở đó." Cố Y nhẹ nhàng nói một câu.

Tống Phỉ Ngọc không hề biết rằng, khi đó cô là tổng hạm trưởng cao cao tại thượng, còn Cố Y thì mượn tên chị gái, trà trộn vào đám đông làm một phi công nhỏ bé. Vì từ nhỏ đến lớn đều học lễ nghi của Omega quý tộc nên ngày đầu tiên lái phi cơ, Cố Y đã gây ra không ít trò cười. Mọi người đều cười nhạo cô tiểu thư quý tộc này chẳng biết cách khởi động phi cơ thế nào. Chỉ có Tống Phỉ Ngọc lạnh mặt khiển trách tất cả mọi người, sau đó đích thân dạy bảo cô.

Từ lúc đó, Tống Phỉ Ngọc đã là tia nắng chiều trong cuộc đời u tối của tiểu thư Omega quý tộc Cố Y, là sự cứu rỗi quan trọng nhất. Dù sau này đã trưởng thành và trở thành một người có thể tự lập, cô vẫn không thể buông bỏ, vẫn muốn đến tìm cô ấy.

"Ồ, tiếc thật, lúc đó chị không quen em." Tống Phỉ Ngọc gật đầu, để mặc học viên dìu mình đứng dậy.

Buổi tập chiều kết thúc, đến giờ thay quần áo. Tống Phỉ Ngọc đứng trong phòng thay đồ, cởi chiếc áo thun đen ra. Mỗi giáo quan sẽ phụ trách một hai trăm học viên, nhưng những bài học vụn vặt khác đã có giáo viên chuyên môn lo liệu, nên các giáo quan có thể nghỉ ngơi.

Tống Phỉ Ngọc làm xong việc hôm nay, định về ký túc xá uống trà, đọc sách. Chân trái cô vừa bị trẹo một chút, có cảm giác hơi đau nhức, phải về uống chút thuốc giảm đau. Thế nhưng, vừa mới mặc xong bộ đồ bình thường thì cửa phòng thay đồ bị mở ra.

"Ai đó?" Tống Phỉ Ngọc cảnh giác. Đây là phòng thay đồ riêng của cô, người khác không thể vào được.

"Là em." Giọng nói hơi lạnh lùng của Cố Y vang lên phía sau. Đôi mắt cô sâu thẳm, trông như đóa hoa rực rỡ nở rộ giữa rừng sâu.

"Sao em vào được đây?" Tống Phỉ Ngọc đang cài cúc áo, nhưng nghe thấy là Cố Y nên cũng không quay đầu lại, vẫn soi gương trong phòng thay đồ.

"Giáo quan Tống, số hiệu hạm đội trước đây của chị là... nên em đoán mật mã của chị cũng là số này chăng?" Cố Y chậm rãi bước tới.