Chương 8

“Nếm thử cái này đi, bánh mì mềm này quết mứt là ngon nhất đấy.” Tống Phỉ Ngọc đưa ổ bánh mì nhỏ trong tay mình cho đối phương, bên trên đã được phết một lớp mứt việt quất đầy đặn.

Cố Y không đưa tay ra nhận mà cúi đầu cắn lấy miếng bánh. Có lẽ lúc ăn, vành môi đã chạm vào ngón tay khiến trong mắt Tống Phỉ Ngọc lóe lên một cảm xúc khó tả. Cô khẽ cử động đầu ngón tay, nén lại tâm tư trong lòng.

Tống Phỉ Ngọc không phải kiểu Alpha cứng nhắc, ngược lại cô thích những đường cong của phụ nữ. Bất kể là Beta, Alpha hay Omega, chỉ cần là phái nữ thì Tống Phỉ Ngọc đều sẵn lòng thử. Nhưng kết quả là cô không chê người ta, mà người ta lại chê cô. Chỉ có Cố Y, nhờ vào sự tương đồng về tin tức tố mà mới đến được với cô. Có cơ hội tốt như vậy, dĩ nhiên cô phải trân trọng. Thế nên ngay khi mọi người vừa đi, Tống Phỉ Ngọc liền bắt đầu thể hiện sự ân cần.

“Ngon lắm.” Cố Y vừa nhai kỹ bánh mì vừa không quên nhận xét.

Hai người ăn xong bữa sáng, định đi tới căn cứ huấn luyện. Mấy hôm trước cấp trên có lệnh chuẩn bị cho đợt huấn luyện dã ngoại, nên mấy ngày nay Tống Phỉ Ngọc luôn bận rộn chuẩn bị trang thiết bị. Hôm nay là buổi dạy cho các học viên cách chiến đấu với kẻ địch nếu chẳng may bị rơi máy bay ở những vùng nguy hiểm. Mặc dù công nghệ phát triển, có chiến giáp cơ khí và pháo điện tử laser, nhưng cận chiến vẫn là một yếu tố không thể thiếu.

Tống Phỉ Ngọc mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen thẫm, đội mũ che nắng, đang đi tuần tra các học viên. Các học viên chia thành từng cặp để huấn luyện, người cầm dao găm, người thì tay không đánh đấm.

Tiếc là, "gà mờ" đấu với "gà mờ" thì chẳng có gì đáng xem. Tống Phỉ Ngọc nhìn mà chỉ biết lắc đầu, nhưng dẫn dắt người mới là thế, phải huấn luyện họ từ chỗ không biết gì cho đến khi thành thạo kỹ năng chiến đấu cơ bản.

Tống Phỉ Ngọc muốn tìm một hai người làm bạn tập để thị phạm, nhưng khổ nỗi tố chất năm nay có vẻ quá kém. Cô chọn ra hai Alpha cao to vạm vỡ nhưng hầu như chỉ một cú đá là cô đã hạ đo ván họ trên sàn. Thế là, cô đưa mắt nhìn sang Cố Y đang đứng cách đó không xa. Đúng rồi, tìm giáo quan Cố làm vài chiêu là được. Thấy lúc nãy cô ấy có thể khống chế cổ tay Tịch Phi một cách dễ dàng, chắc hẳn sức lực cũng khá lớn. Quyết định xong, Tống Phỉ Ngọc liền chạy qua hỏi thăm.

"Chị chắc chứ?"

Cố Y đứng dưới nắng, hôm nay cô chỉ đội mũ che nắng chứ không đội mũ giáo quan nên vô tình trông thấp hơn Tống Phỉ Ngọc một chút.

"Yên tâm, chị sẽ nhường em." Tống Phỉ Ngọc gật đầu: "Chị chỉ muốn cho học viên thấy rõ thứ tự ra đòn và kỹ năng đỡ đòn thôi."

"Cái đó thì không cần chị phải nhường."

Cố Y nở một nụ cười, sau đó rút chiếc dao găm nhỏ bên hông ra, hai người cùng tiến đến phía trước đội ngũ. Dù Alpha có thể vượt trội hơn tất cả, nhưng vẫn còn một thứ quan trọng hơn cả giới tính ABO, đó là huyết thống. Cố Y là một Omega đỉnh cấp, cộng thêm việc huấn luyện quanh năm nên thực tế chẳng thua kém Alpha chút nào. Dù sao, cô cũng là người từng bước ra từ chiến trường máu chảy thành sông.

Hai người vừa đứng vào chỗ, học viên thổi còi báo hiệu. Tống Phỉ Ngọc chỉ cảm thấy một luồng hương thơm thanh khiết ập đến, mùi hoa nhài nhàn nhạt lan tỏa khắp sân tập. Tống Phỉ Ngọc dùng dao găm đỡ đòn, những món vũ khí sắc lạnh giao nhau tạo ra những tia lửa gắt gao.

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, hai người đã giao đấu mười mấy hiệp. Cố Y ra đòn vừa hiểm vừa nhanh, gần như chiêu nào cũng là đòn chí mạng. Tống Phỉ Ngọc rất bất ngờ, thoáng chốc thấy hổ thẹn vì mình đã nhìn người qua vẻ bề ngoài. Cô cứ nghĩ đối phương có diện mạo quý tộc thì chắc chắn sẽ yếu đi vài phần.