Chương 7

Tống Phỉ Ngọc mỉm cười. Thực ra cô đã nghĩ đời mình chắc chắn sẽ cô độc đến già, nhưng mẹ cô luôn yêu cầu cô phải kiên trì. Vì vậy, mỗi năm Tống Phỉ Ngọc đều nạp hàng trăm nghìn tệ vào trung tâm môi giới hôn nhân. Dù hy vọng mong manh nhưng cô vẫn phải thử. Bởi lẽ, ở cái căn cứ huấn luyện này, chẳng có đối tượng nào để yêu đương cả.

Tại nhà ăn của căn cứ, đồ ăn sáng khá phong phú, có đủ đặc sản từ các hành tinh khác nhau. Ví dụ như món mì rong biển của hành tinh Tảo Lam, loại rong biển này dẻo mềm, ăn vào dính răng như gạo nếp. Tống Phỉ Ngọc không thích mấy món cầu kỳ này, cô chỉ lấy một ổ bánh mì mềm và quết mứt việt quất lên.

“Mùi gì thế?” Cô vừa ngồi xuống, một giáo quan phi hành bên cạnh đã hếch mũi lên ngửi, trông rất buồn cười: “Sao tôi lại ngửi thấy mùi tin tức tố của Omega nhỉ!”

Người đó vẫn tiếp tục khịt mũi, rồi lần theo mùi hương đến bên cạnh Tống Phỉ Ngọc. Tống Phỉ Ngọc ngước mắt, không hiểu chuyện gì mà nhìn đối phương: “Cô ngửi cái gì mà ngửi, tôi đâu phải là Omega.”

Dù cô là Alpha phế vật nhưng cũng đâu đến mức bị thay đổi cả giới tính thứ hai.

“Nhưng đây không phải mùi của cô, đây là hương hoa nhài, sao mà dịu dàng, ngọt ngào thế này.” Đối phương khẽ vuốt cằm, những lọn tóc vàng lộ ra dưới chiếc mũ giáo quan đen, ánh mắt đầy vẻ dò xét: “Tống Phỉ Ngọc, có phải cô lén lút ra ngoài tìm Omega rồi không?”

Những người khác nghe vậy cũng đồng loạt nhìn sang. Không ngờ cái cô Alpha phế vật này dù đã mất năng lực đánh dấu mà vẫn chưa từ bỏ ý định nhỉ. Mà cũng đúng thôi, dù sao vẫn là Alpha, chỉ cần là Alpha thì vẫn sẽ có nhu cầu sinh lý với Omega.

Tống Phỉ Ngọc nghe đối phương nói vậy thì bật cười khi đang nhai bánh mì, suýt chút nữa thì sặc. Cô nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng của Cố Y, lại kết hợp với loại tin tức tố giống hệt Omega này, hèn gì cô ấy bị các Omega khác coi thường, đến mức phải đi tìm Alpha để nương tựa vào nhau.

Mấy người bạn đồng hành khác thấy Tống Phỉ Ngọc cười thì càng thêm khẳng định: “Thấy chưa, tôi đã bảo là cô ấy chắc chắn ra ngoài tìm người mà!”

Tịch Phi đặt tay lên vai Tống Phỉ Ngọc, tò mò hỏi: “Tìm ở đâu đấy, hay là lần sau giới thiệu cho chúng tôi làm quen với?”

Nào ngờ giây tiếp theo, cổ tay Tịch Phi truyền đến một cơn đau thấu xương. Cô tưởng là Tống Phỉ Ngọc làm nên kêu oai oái: “Này, Tống Phỉ Ngọc, cô keo kiệt quá đấy, tôi chỉ nói có vài câu thôi mà!”

“Đừng dùng tay chạm vào cô ấy.” Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên bên cạnh. Tịch Phi bấy giờ mới nhận ra người đang bóp cổ tay mình không phải Tống Phỉ Ngọc, mà là Cố Y.

Ánh mắt Cố Y đầy vẻ hung ác, trong đôi mắt đen láy ấy dường như tỏa ra hơi lạnh có thể đâm chết người.

“Cố... Giáo quan Cố.” Tịch Phi bất ngờ, nhưng vẫn mở lời cầu xin: “Cô buông tay tôi ra đã.”

Cố Y đợi một lát mới buông tay, sau đó ngồi xuống bên cạnh Tống Phỉ Ngọc: “Ai bảo các người rằng tin tức tố hương hoa nhài thì bị định nghĩa là yếu đuối?”

Những người khác đều im bặt, nhìn nhau ngơ ngác không hiểu gì. Nhưng có một người phản ứng lại trước, nhỏ giọng nói: “Hình như giáo quan Cố cũng có tin tức tố hương hoa nhài...”

Tất cả mọi người: !

Phen này đúng là đυ.ng phải đá tảng rồi. Ánh mắt của họ bắt đầu đổ dồn vào Tống Phỉ Ngọc, nhìn lên nhìn xuống đầy vẻ ám muội. Tống Phỉ Ngọc chẳng buồn quan tâm, đám người này chỉ giỏi hóng hớt, nhưng chỉ cần cô không nói thì họ biết cái quái gì được. Cô và Cố Y còn chưa đâu vào đâu, nếu chuyện xem mắt mà hỏng thì sau này cô chẳng phải sẽ bị họ cười thối mũi sao.

Kể từ sau sự cố khó xử đó, những người khác cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, ăn vài miếng là xong bữa sáng. Chỉ còn Tống Phỉ Ngọc và Cố Y là vẫn thong dong.