Chương 6

Cố Y ngẩn người trong chốc lát, không ngờ đối phương lại phản công, rồi cô gật đầu. Cô đưa đầu lưỡi liếʍ nhẹ vành môi như vẫn còn chưa thỏa mãn: “Ừm, chắc là đã áp chế được rồi.”

Miệng nói vậy nhưng trong lòng Cố Y lại nghĩ khác. Đùa gì chứ, cô là một Omega, lấy đâu ra kỳ mẫn cảm? Chẳng qua chỉ là lời lẽ lừa người mà thôi.

“Vậy thì tốt rồi...” Tống Phỉ Ngọc thở phào một tiếng, vẻ mặt căng thẳng ban đầu đã giãn ra.

Cô đưa bàn tay với những ngón tay thon dài vuốt ve tấm lưng đối phương như để an ủi: “Cố Y, lần sau nếu thấy khó chịu thì cứ gọi điện, tôi sẽ đến ngay lập tức.”

Đã quyết định thử hẹn hò thì Tống Phỉ Ngọc phải nỗ lực thể hiện tốt. Cô không quan tâm đối phương là Alpha hay Omega, cô chỉ hy vọng hai người có thể hòa hợp. Dù sao đây cũng là cô bạn gái khó khăn lắm mới xem mắt được, nếu bỏ lỡ thì cả đời này chắc chẳng còn cơ hội nào nữa. Bởi lẽ, người sẵn sàng chấp nhận một Alpha phế vật vẫn chỉ là số ít.

“Cô sao lại ngoan thế?” Cố Y hơi bất ngờ. Cô cứ ngỡ với tính cách trước đây của Tống Phỉ Ngọc, ít nhất cô ấy cũng sẽ ngó lơ mình vài ngày.

“Đây không phải là ngoan, tôi đang trong giai đoạn thể hiện.” Tống Phỉ Ngọc nói thật lòng.

Nghe xong, Cố Y hiểu ý đối phương. Cô chớp mắt rồi chỉ vào chính mình: “Vừa nãy là tôi đánh dấu cô, Tống Phỉ Ngọc, nói thế nào thì cũng phải là tôi thể hiện chứ?”

Nhìn đôi mắt hơi nheo lại của Cố Y, Tống Phỉ Ngọc biết tính hiếu thắng của cô nàng lại trỗi dậy. Thế là cô cúi đầu: “Chị đã xem thông tin cá nhân của em rồi, Cố Y, em nhỏ tuổi hơn chị nhỉ? Vậy em nên gọi chị là gì?”

Ánh mắt Cố Y đảo quanh, dù không muốn thừa nhận nhưng cô vẫn phải nhận. Đúng là cô nhỏ hơn đối phương vài tuổi. Cố Y cảm giác như miệng mình bị ai khâu lại, không thốt nên lời.

“Chị... chị.” Cô ướm thử gọi một tiếng, rồi chỉ muốn cắn đứt đầu lưỡi mình ngay lập tức. Chết tiệt, thật là xấu hổ.

Tống Phỉ Ngọc gật đầu, cô hơi nheo mắt. Lần đầu tiên cô phát hiện ra một Cố Y vốn không hay cười, luôn giữ khoảng cách với mọi người ở căn cứ, hóa ra cũng có lúc đỏ mặt tía tai, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất như thế này.

“Thế mới đúng chứ, chị nhường em chút cũng không sao. Thế nhưng...” Ngón tay Tống Phỉ Ngọc chạm vào miếng dán tuyến thể trên gáy Cố Y, ánh mắt mang theo vẻ nguy hiểm: “Hóa ra được Alpha đánh dấu vào tuyến thể lại dễ chịu như vậy, hoàn toàn không giống như trong sách nói.”

Tống Phỉ Ngọc lại tiến gần thêm chút nữa, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi Cố Y: “Tuy chị không có năng lực đánh dấu, nhưng tiêm một chút tin tức tố vào thì vẫn được, em có muốn thử không?”

Đối phương đang trong kỳ mẫn cảm, làm vậy chắc sẽ thấy thoải mái hơn. Tống Phỉ Ngọc có lòng tốt, nhưng cô đâu biết Cố Y làm gì phải là Alpha.

Nếu lúc này mà để Tống Phỉ Ngọc đánh dấu thì chắc chắn sẽ lộ tẩy ngay. Cố Y cắn nhẹ môi, lắc đầu từ chối: “Không cần đâu.”

Ngón tay cô vuốt ve vết sẹo sau gáy Tống Phỉ Ngọc, giấu đi sự xót xa trong lòng, cô lấy một miếng dán tuyến thể mới dán đè lên. Mặt sau miếng dán có hình một chú thỏ nhỏ. Thực chất đây là miếng dán chuyên dụng cho Omega, nhưng tin tức tố của Tống Phỉ Ngọc rất yếu, chỉ cần một dải băng dính bình thường chắc cũng che được, nên cô cũng chẳng bận tâm đó là loại chuyên dụng hay không.

Cố Y có ý đồ riêng, Tống Phỉ Ngọc dĩ nhiên không biết. Cô chỉ nghĩ đối phương đang trong thời gian suy nhược của kỳ mẫn cảm, nên ngoan ngoãn ngồi yên để người kia tựa vào.

Sự cố xảy ra vào buổi sáng. Tối qua, sau khi đưa Cố Y về ký túc xá, Tống Phỉ Ngọc liền vùi mình vào chiếc gối mềm mại. Cô cũng không quên báo cáo với mẹ rằng mình đã kiên trì ở bên đối tượng xem mắt được một ngày. Sáng sớm nhận được tin nhắn, Tống Phỉ Ngọc nheo mắt đọc, thấy là mẹ gửi tới: [Con gái, mẹ cổ vũ cho con!] Kèm theo một hình động chú thỏ vẫy que phát sáng.