Nghe thấy tiếng ho, Tống Phỉ Ngọc quay đầu lại, đôi mắt trong như lưu ly: “Sao thế, còn kèm cả triệu chứng ho sao?”
Thời kỳ mẫn cảm đôi khi có kèm sốt hoặc ho, cô nghiêm túc thật.
“Vậy tôi mua loại thuốc có tác dụng giảm ho.” Tống Phỉ Ngọc vẫn rất nghiêm chỉnh, sắp đứng dậy rời đi.
Cố Y vội nắm lấy cổ tay cô: “Ý tôi là, cô để tôi đánh dấu một chút.”
Tống Phỉ Ngọc: “Cái gì cơ?”
Đây chẳng phải là chuyện động trời sao!
Cô đồng ý hẹn hò, nhưng đâu có nói là ngày đầu tiên đã đánh dấu!
Cô không phải người dễ dãi như vậy!
“Tôi chưa nói sẽ cưới cô đâu.” Tống Phỉ Ngọc nghiêm mặt, tuy vẻ ngoài mềm yếu, nhưng khí thế lại vô cùng mạnh mẽ.
“Cô sẽ không mang thai đâu, giáo quan Tống.” Cố Y nhấn từng chữ: “Cô là Alpha mà.”
“Chuyện đó không liên quan, đây là nguyên tắc. Cô thật là...” Tống Phỉ Ngọc nhíu mày, tỏ vẻ tức giận.
Cố Y ngẩn ra vài giây, rồi bật cười: “Thế tại sao cô lại đồng ý xem mắt với tôi?”
Mặt Tống Phỉ Ngọc đỏ bừng. Cô không biết nói sao, tuyến thể của cô nửa hỏng nửa không, mỗi khi đến kỳ mẫn cảm đều khó chịu vô cùng, mà thuốc ức chế lại không còn tác dụng.
Cô thật sự cần một người giúp mình vượt qua.
“Cô cũng muốn mà, đúng không?" Cố Y khẽ nghiêng người, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ cổ cô.
Trong căn phòng trọ u tối, ánh nắng xuyên qua khung cửa nhỏ, bụi nhỏ li ti trôi lơ lửng trong không khí.
Thật ra Tống Phỉ Ngọc muốn chọn khách sạn tốt hơn, nhưng tình hình của Cố Y lúc ấy quá tệ thì đây là nơi gần nhất.
Cô ngồi bên mép giường, hít sâu một hơi.
Theo lý, Alpha và Alpha không thể đánh dấu nhau, thậm chí còn bài xích lẫn nhau. Nhưng nếu chỉ cần một tuyến thể để tạm thời tiếp xúc, cũng có thể giúp giảm bớt cơn đau thể xác.
Trên chiến trường, khi thiếu Omega, chuyện như vậy cũng không hiếm.
Tống Phỉ Ngọc gỡ miếng băng che tuyến thể, để lộ vết sẹo xấu xí nơi cổ.
“Nhanh lên đi.” Cô che vội cổ.
Cố Y tiến lại, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra. Vết sẹo kia hiện rõ, khiến Cố Y hơi nhíu mày.
“Sao lại thế này?” Dù đã biết, nhưng Cố Y vẫn hỏi. Trong mắt thoáng một tia thương xót.
“Bị nổ thôi.” Giọng nói Tống Phỉ Ngọc nhẹ tênh, ký ức vang vọng lại tiếng nổ của pháo năng lượng: “Lâu quá rồi, tôi chẳng nhớ rõ nữa.”
Cố Y cúi xuống gần hơn, hơi thở nóng rực tỏa lên cổ.
Rồi, cổ liền đau nhói.
Không có sự kháng cự dữ dội của tin tức tố như cô tưởng. Tống Phỉ Ngọc hơi ngẩn người.
Cô chưa từng đánh dấu ai, cũng chưa từng bị ai đánh dấu.
Không biết cảm giác đó là gì, chỉ biết rằng thay vì phản ứng bài xích, trong cơ thể lại lan ra một luồng ấm áp mềm mại.
Hương hoa nhài dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng.
Tống Phỉ Ngọc cảm giác như dòng máu mình đều bị hương thơm ấy xâm chiếm.
Cô nắm chặt mép giường, khó khăn mở mắt ra, đuôi mắt đã đỏ ửng.
“Tin tức tố của cô... sao lại không có tính tấn công?” Tống Phỉ Ngọc nghi hoặc.
Tin tức tố của Alpha bình thường phải mạnh mẽ, kí©h thí©ɧ, đầy khí thế. Nhưng mùi hương của Cố Y lại ngọt ngào, dịu dàng đến mức như đang ôm cả thế giới.
“Vì nó đặc biệt.”
Cố Y vẫn cứ mở miệng là nói lời đường mật, cô tựa cằm lên vai đối phương, cảm nhận làn tóc xoăn nhẹ của Tống Phỉ Ngọc. Nhìn dấu răng trên tuyến thể khiếm khuyết của người kia, cô khẽ nở nụ cười.
“Có phải vì các Omega khác chê cô thiếu khí chất của Alpha không?”
Tống Phỉ Ngọc hỏi một cách dè dặt, Cố Y cũng thuận thế mà gật đầu: “Cả hai chúng ta đều có khuyết điểm, xem ra đúng là trời sinh một cặp, không phải sao?”
Tống Phỉ Ngọc mím môi. Thực ra cô không phải kiểu người kiếm đại một ai đó để sống qua ngày, cô chỉ là không muốn để mẹ phải lo lắng. Cô không đáp lời Cố Y, chỉ xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt đối phương rồi bất thình lình áp sát: “Đã thấy dễ chịu hơn chưa?”