Người mai mối: “Là ai vậy, cô nói đi, tôi ghi lại.”
“Tống Phỉ Ngọc, mã VIP là 8633.” Sợ đối phương tìm không ra, Cố Y còn tốt bụng nhắc thêm.
“Khoan đã, Cố tiểu thư, cô có nhìn nhầm không?” Giọng người mai mối đầy kinh ngạc, cô ta quá quen với cái tên ấy rồi, vừa định giới thiệu đối tượng xem mắt thứ 39 cho Tống Phỉ Ngọc mà.
Người mai mối: “Tống Phỉ Ngọc là Alpha đó! Hai người cùng kiểu rồi!”
“Có sao đâu.” Cố Y chẳng hề để tâm, gần như ra lệnh: “Cô chỉ cần sắp xếp cho chúng tôi gặp mặt là được.”
Người mai mối: “Cái này... tôi phải hỏi ý Tống Phỉ Ngọc.”
Cố Y: “Cứ hỏi đi.”
...
Vẫn là quán cà phê quen thuộc.
Tống Phỉ Ngọc hít sâu một hơi khi nghe người giới thiệu nói, đối phương là một Alpha.
Cô khá bất ngờ, vì sao Alpha lại đi tìm Alpha?
Nhưng chỉ cần là phụ nữ, cô vẫn sẵn sàng tìm hiểu.
Cô luôn tin rằng, chỉ cần mang theo một trái tim chân thành, sẽ có người chịu chấp nhận mình.
Dù là Alpha cũng không sao. Thời buổi này, hai Alpha bên nhau cũng chẳng lạ gì.
Khi đẩy cửa vào, việc đầu tiên cô làm là tìm chiếc ghế mình vẫn ngồi.
Cô nhìn thấy một bóng dáng cao gầy trong chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn lên, cổ tay trắng trẻo đeo một sợi vòng mảnh bạc.
Ánh bạc lạnh lẽo khiến cả người cô ấy mang theo vẻ cao quý, như đóa tuyết liên nở trên núi lạnh.
“Xin chào.”
Tống Phỉ Ngọc ngồi xuống, ngẩng đầu lên — sững sờ.
Gương mặt kia... sao quen quá vậy?
Càng nhìn càng giống, đúng rồi, là đồng nghiệp của cô!
“Giáo quan Tống, đã lâu không gặp.” Cố Y tháo kính râm, mỉm cười.
Lông mày Cố Y thanh mảnh, nét mặt thanh tú, trang điểm hơi nhạt, nhưng lại chẳng mang chút khí thế của một Alpha.
Thực ra, hôm qua hai người còn gặp nhau.
“Cô không phải cố ý trêu tôi đấy chứ? Giáo quan Cố thân mến, tôi có làm gì sai đâu...” Tống Phỉ Ngọc day trán, cảm thấy buổi xem mắt này chắc lại hỏng mất rồi.
“Không phải.” Cố Y nhẹ nhàng lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê.
“Dù sao cô cũng là một Alpha tàn tật, chi bằng thử ở bên tôi xem sao?” Cố Y đề nghị.
Tống Phỉ Ngọc: “Giáo quan, tôi không có khả năng đánh dấu người khác.”
“Vậy thì càng hay, để tôi đánh dấu cô.” Cố Y gật đầu.
Bình thường Omega không thể đánh dấu Alpha, nhưng Omega đỉnh cấp lại có năng lực đặc biệt đó.
Dù chỉ là tạm thời, nhưng cũng đủ khiến Alpha bị đánh dấu không thể đánh dấu ai khác trong một thời gian ngắn, gần như là năng lực đặc quyền của dòng dõi quý tộc.
Tống Phỉ Ngọc: “Thế à? Nhưng như vậy thì tôi vẫn không thể sinh con được.”
Alpha vốn không có tử ©υиɠ.
Tống Phỉ Ngọc nhìn làn da trắng lạnh của đối phương, trong lòng cũng đoán được ít nhiều.
Người như vậy, chắc chắn là quý tộc. Làm sao có thể không muốn có người thừa kế?
Cố Y đáp: “Không sao, tôi không quan tâm. Tôi vốn dĩ cũng không định có con.”
Thấy đối phương nói vậy, Tống Phỉ Ngọc chỉ có thể gật đầu, đưa tay ra: “Vậy thử xem sao.”
Cố Y nắm lấy tay cô. Bàn tay của Tống Phỉ Ngọc hơi thô ráp, ngón tay dài, khớp xương rõ ràng.
Cố Y nắm chặt lấy và nhìn sâu vào mắt đối phương, ánh mắt lóe sáng như có lửa.
“Sao vậy?” Tống Phỉ Ngọc hỏi nhẹ.
“Tôi biết có hơi đường đột, nhưng... tôi đang trong kỳ mẫn cảm.” Cố Y nói thẳng.
“Vậy tôi đi mua thuốc ức chế cho cô.” Tống Phỉ Ngọc lập tức định đứng dậy. Dù tuyến thể đã hỏng, cô vẫn nghĩ như một Alpha “chuẩn mực”.
“Khụ khụ.” Cố Y cạn lời, cái cô ngốc này, vẫn y như trước.