Chương 15

"Nhưng em cũng không..." Cô đang định hỏi thêm thì miệng đã bị bịt chặt. Cố Y vùi đầu vào cổ cô như một tiểu hồ ly đang tìm kiếm sự che chở của chủ nhân.

Giây tiếp theo, rèm cửa lều bị vén lên, ánh sáng rọi vào trong.

"Hai người đang làm cái gì thế?" Một người đàn ông mặc đồng phục đen bước vào. Trên người hắn tỏa ra mùi thuốc lá nồng nặc – đó là tin tức tố của một Alpha. Chỉ cần ngửi thấy thôi đã mang lại một cảm giác áp bức cực kỳ lớn.

"Không làm gì cả. Ngược lại là anh, xông vào lều của tôi một cách đột ngột như thế này mới là bất lịch sự đấy." Tống Phỉ Ngọc vẫn giữ nguyên tư thế.

Thấy người đàn ông tiến lại gần hơn, cô càng ôm chặt người trong lòng để bảo vệ, tay khẽ giữ lấy sau gáy Cố Y, khiến khuôn mặt Cố Y gần như áp sát vào xương quai xanh của mình. Nếu người đàn ông không ép quay đầu lại nhìn thì căn bản không thể thấy được khuôn mặt Cố Y. Thế nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta nghi ngờ.

"Buông tay ra." Người đàn ông nói xong định vươn tay ra giằng lấy Cố Y.

"Lùi lại!" Tống Phỉ Ngọc nhìn đối phương, mùi oải hương ngay lập tức lan tỏa, nhưng không nồng nặc mà mỏng manh như một lớp sương mù: "Cô ấy là người của tôi, các anh không được đưa đi."

Người đàn ông nở một nụ cười khinh bỉ, mùi thuốc lá trên người càng nồng đậm hơn, tin tức tố trực tiếp tấn công về phía Tống Phỉ Ngọc. Áp lực và tính công kích cực lớn khiến tuyến thể của cô đau nhói như có kim châm. Trong mũi cô chảy ra dòng chất lỏng ấm nóng, từng giọt nhỏ xuống cổ áo Cố Y.

Cố Y nhìn vết máu đó, ngay lập tức nhớ lại cảnh tượng nhiều năm về trước. Khắp nơi là mảnh vỡ của chiến hạm, khắp nơi là khói súng. Tống Phỉ Ngọc điều khiển một cơ giáp rách nát, đứng chắn trước hàng chục chiến binh Trùng tộc, mà phía sau cô là vài tân binh của hạm đội. Cố Y chính là một trong số đó.

Trùng tộc thấy tấn công lâu không hạ được nên đã bắn pháo laser công suất lớn. Nếu không thể bắt sống được hạm trưởng thì chúng cũng phải mang xác cô về. Sau phát bắn laser, cơ giáp bị nổ tung một nửa, các linh kiện kim loại lộ ra ngoài. Tống Phỉ Ngọc cả người như vừa tắm trong máu. Đặc biệt là phần lưng bị thương rất nặng, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc, giữa bãi chiến trường tàn khốc vẫn bảo vệ những tân binh còn sót lại, chờ đợi cứu viện.

Cố Y lúc đó cũng vậy, ngón tay nắm chặt khẩu súng laser đã cạn năng lượng. Cô bị đồng đội lôi đi, trơ mắt nhìn Tống Phỉ Ngọc gục xuống. Nghĩ đến đây, Cố Y rốt cuộc không nhịn được nữa. Cô xoay người lại, mùi hoa nhài nồng nàn giao chiến với mùi thuốc lá. Dù là Omega nhưng thiên phú đỉnh cấp từ huyết thống đã khiến người đàn ông bắt đầu đau đầu dữ dội.

Hắn ôm thái dương, gằn từng chữ: "Tìm thấy cô rồi, Cố Y!"

Cố Y nắm ngược lấy tay Tống Phỉ Ngọc, tranh thủ lúc mọi người còn đang bị tin tức tố của mình trấn áp mà tháo chạy khỏi lều.

"Đuổi theo mau!" Người đàn ông vừa nói vừa phóng thích tin tức tố.

Tống Phỉ Ngọc hoàn toàn bị kéo đi. Máu mũi cô đã ngừng chảy nhưng sự kinh ngạc trong đôi mắt thì không thể giấu nổi. Dù là người đần độn đến đâu thì lúc này cũng có thể phân biệt được mùi tin tức tố của Omega và Alpha rồi. Nó nồng nàn và ngọt ngào đến thế, chẳng có chút tính công kích nào, ngay cả khi đối đầu với người đàn ông lúc nãy cũng chỉ mang tính bảo vệ.

Đây căn bản không phải Alpha! Đây là tin tức tố của Omega!

"Em... Em là Omega." Giọng Tống Phỉ Ngọc nhỏ dần trong gió.

Cố Y rẽ sang một hướng khác, chạy thẳng vào rừng núi. Nhìn đám người đang đuổi theo phía sau, cô thuần thục chui vào bụi rậm, gạt lá khô sang bên, để lộ ra một ổ khóa mật mã trên mặt đất. Cố Y nhanh tay ấn mật mã rồi chui tọt vào trong. Tống Phỉ Ngọc nhìn mà ngẩn người. Đến khi định thần lại, định chui vào theo thì cổ tay đã bị Cố Y nắm lấy, kéo tuột xuống dưới.