“Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ giảng dạy thì cứ bảo chị, chị trực thay cho.”
Tống Phỉ Ngọc xoa xoa cổ, tuyến thể của cô vẫn còn đau âm ỉ. Dù sao hai người cũng ở gần nhau, không đưa về thì cũng là cùng đường mà thôi. Cố Y không đỡ Tống Phỉ Ngọc, cô đứng nhìn đối phương bước đi với dáng vẻ hơi xiêu vẹo, thầm bảo vệ lòng tự tôn Alpha của người kia.
“Em biết rồi, cảm ơn chị đã quan tâm.”
Ngay lúc sắp rẽ ở góc đường, Cố Y gọi với lên một câu. Tống Phỉ Ngọc quay đầu lại, thấy Cố Y đang giơ tay chào mình. Cô ấy rất hiếm khi cười đến cong cả mắt, nay lại làm hành động này khiến Tống Phỉ Ngọc nhất thời ngẩn ngơ.
Mất một lúc lâu sau Tống Phỉ Ngọc mới định thần lại được, cô khẽ lắc đầu. Thật là, sao mình lại đắm chìm vào sắc đẹp thế này? Tống Phỉ Ngọc thầm tự trách mình, chẳng lẽ do lâu rồi không luyện tập khả năng kiềm chế nên bây giờ mới dễ dàng bị mê hoặc như vậy sao?
...
Tại căn cứ huấn luyện dã ngoại, cả nhóm phải ngồi phi thuyền rất lâu mới tới nơi. Tống Phỉ Ngọc phổ biến nhiệm vụ hôm nay: mỗi học viên ít nhất phải bắt được hai sinh vật biến dị. Sinh vật được phân loại theo cấp độ, chỉ số nguy hiểm càng cao thì tiền thưởng càng nhiều.
Trên người học viên có trang bị thiết bị cứu hộ điện tử, một khi gặp nguy hiểm đến tính mạng, tàu không người lái lượn lờ trên bầu trời khu rừng sẽ lập tức tới bắn hạ quái vật. Các giáo quan thì phụ trách giám sát qua màn hình và chấm điểm cho từng học viên. Chỉ trong một buổi sáng, đã có mười mấy học viên bị loại do quá căng thẳng.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ trưa. Vì ở ngoài dã ngoại nên điều kiện khá sơ sài, đồ ăn cũng chẳng có gì nhiều. Cố Y nhìn đống lương khô ép mà chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
Cô không phải đang trong kỳ mẫn cảm, mà thực chất là kỳ phát tình còn suy nhược hơn nhiều. Một Omega bình thường vào thời điểm này luôn cần có Alpha ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi. Thậm chí có người còn trầm trọng đến mức mấy ngày đêm không xuống nổi giường. Cũng chỉ có cô, một Omega cấp cao, lại kết hợp với loại thuốc ức chế mới nhất mới có thể chạy khắp nơi ở cái nơi đầy rẫy tin tức tố Alpha này.
Những người khác thì đã đói lả từ lâu, họ cứ thế ngâm lương khô vào chút canh thịt nhạt nhẽo rồi ăn một cách ngon lành. Thứ này dù chẳng ngon lành gì nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với mấy loại thuốc dinh dưỡng vị trái cây trước đây.
“Này, tại sao giáo quan Cố không ăn nhỉ?”
Thấy Cố Y chỉ liếc nhìn bữa trưa một cái rồi quay lưng đi thẳng vào lều tiếp tục giám sát học viên, những người khác không khỏi thắc mắc.
“Quý tộc mà, ai chẳng vậy, thân thể lá ngọc cành vàng.” Một vài người lộ rõ vẻ khinh miệt. Cố Y trẻ tuổi như vậy đã ngồi cùng vị trí với họ, làm sao có chuyện dựa vào năng lực của chính mình được?
“Cũng đúng, nhìn vẻ ngoài của cô ấy kìa, da trắng thịt mềm, hoàn toàn khác hẳn với lũ da thô thịt ráp như bọn mình.” Những người khác cũng phụ họa theo.
“Bàn tán về đồng nghiệp không phải là hành vi tốt đẹp gì đâu.” Tống Phỉ Ngọc thổi một ngụm canh nóng, giọng cô không lớn nhưng đủ khiến tất cả những người có mặt phải im lặng.
“Tống Phỉ Ngọc, cô có ý kiến gì với tôi sao?” Một giáo quan đứng bật dậy, ánh mắt sắc lẹm như loài sói chằm chằm nhìn Tống Phỉ Ngọc.
“Có.” Tống Phỉ Ngọc đặt bát xuống, giọng điệu không hề nhượng bộ.
Thấy hai người sắp lao vào đánh nhau, những người khác vội vàng can ngăn: “Thôi mà, thôi mà, mỗi người nhịn một câu đi!”
“Omega tìm không được nên mới phải đi tìm Alpha, còn cam tâm tình nguyện làm kẻ nằm dưới nữa chứ!”
“Tống Phỉ Ngọc, cô giỏi lắm, giờ lại đang muốn bảo vệ ông xã ngoan ngoãn của cô đúng không!”
Người kia rõ ràng là kiểu người hở chút là nổ tung, lời gì khó nghe nhất đều lôi ra nói hết. Đồng tử Tống Phỉ Ngọc co rút lại, tức giận đến mức đầu ngón tay run rẩy.