Chương 10

Trong căn phòng chật hẹp này, mùi tin tức tố nhạt nhẽo trên người Tống Phỉ Ngọc cuối cùng cũng lộ ra một chút. Đó là mùi hoa oải hương thoang thoảng. Đáng lẽ mùi oải hương phải nồng nàn, cay nồng đến mức chiếm trọn tâm trí người ta, nhưng lúc này lại nhạt như mùi nước giặt vải vậy. Sau khi phơi nắng gắt, chỉ còn sót lại chút dư vị.

"Xem ra, em đoán đúng rồi." Giọng Cố Y có chút đắc ý. Giọng cô hơi lạnh, nghe rất êm tai. Nếu không tỏ vẻ lạnh lùng thì tuyệt đối là kiểu bạn gái lý tưởng.

"Đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn có người nhớ đến chị." Tống Phỉ Ngọc hơi phiền lòng. Cô đã ẩn danh nhưng cuối cùng vẫn bị người ta đào ra. Tuy nhiên, não bộ lập tức bắt được điều gì đó. Tống Phỉ Ngọc muốn quay người lại nhưng phát hiện eo đã bị siết chặt, đến mức không thể xoay người.

"Em biết chị là ai, có phải vì mục đích khác nên em mới chọn xem mắt với chị không?" Giọng Tống Phỉ Ngọc có chút thất vọng. Rốt cuộc là vì thân phận, chứ không phải vì điều gì khác.

"Không phải." Cố Y lắc đầu: "Em thích vẻ ngoài của chị, thích sự dịu dàng chu đáo của chị... Tuy em biết chị từ sớm nhưng chị không biết em, nên chúng ta cũng chẳng khác gì người lạ."

Nói xong, cô cúi đầu, chóp mũi lướt qua sau gáy đối phương, làm những sợi lông tơ trên cổ người kia dựng đứng cả lên. Móng tay tròn trịa gỡ miếng dán tuyến thể ra, Cố Y nhìn vết sẹo đó, trong lòng vẫn thấy nhói đau và chướng mắt.

"Kỳ mẫn cảm của em vẫn còn, bạn gái thân yêu của em, chị sẵn lòng giúp em chứ?"

Những ngón tay thon dài của Tống Phỉ Ngọc tì lên bức tường lạnh lẽo của phòng thay đồ. Cô nhìn mình trong gương, và cả khuôn mặt nghiêng tuyệt đẹp của Cố Y, rồi gật đầu.

"Làm nhanh lên một chút, ở lại lâu quá người ta sẽ thấy bất thường đấy."

Dù mỗi giáo quan đều có phòng thay đồ riêng, nhưng các phòng lại thông với nhau. Lúc cô vào đã có đồng nghiệp nhìn thấy. Tống Phỉ Ngọc sợ thời gian lâu quá sẽ bị đồng nghiệp trêu chọc. Những Alpha có khứu giác nhạy bén ít nhiều đều có thể đoán ra sự mập mờ giữa cô và Cố Y. Dù sao thì chuyện A với A yêu nhau ở cái nơi toàn là Alpha này cũng không phải là hiếm.

Răng của Omega không sắc nhọn, không giống như Alpha thường có răng nanh sắc để dễ dàng truyền tin tức tố vào tuyến thể. Nhưng Cố Y thì khác, dù răng nanh của cô chỉ hơi nhọn một chút nhưng lại trắng bóng hơn người thường. Omega quý tộc bẩm sinh đã sở hữu nhan sắc và ưu thế cơ thể mà người thường không thể bì kịp, điểm này có ghen tị cũng chẳng được.

Nhưng thế này cũng đủ rồi, Cố Y chậm rãi truyền tin tức tố vào tuyến thể. Tống Phỉ Ngọc mím môi, nói thật là cô không ghét cảm giác này. Nhưng cô cứ thấy kỳ quái, làm như thể mình bẩm sinh đã thích Alpha vậy. Đầu ngón tay cô ấn chặt vào tường phòng thay đồ, dùng sức đến mức trắng bệch.

Không biết bao lâu sau.

Tống Phỉ Ngọc bước ra khỏi phòng thay đồ với bước chân loạng choạng. Bị đánh dấu tạm thời liên tiếp hai lần, cô cảm thấy tin tức tố trong người mình không còn là mùi oải hương nữa, mà là mùi hoa nhài.

"Cần em đưa chị về không?" Cố Y rất thích dáng vẻ hiện tại của Tống Phỉ Ngọc. Rõ ràng đối phương cao hơn cô, nhưng xét về khí thế thì bỗng chốc lại thấp hơn một bậc. Đánh dấu tạm thời là năng lực chỉ có ở Omega đỉnh cấp. Nếu cô nghe theo sự sắp đặt của cha mà gả cho những Alpha đỉnh cấp khác thì sẽ không thể hoàn thành việc đánh dấu. Bởi vì khi đó, Cố Y sẽ bị tin tức tố của Alpha tấn công đến chết, còn sự phản kháng từ tin tức tố oải hương nhạt nhẽo trên người Tống Phỉ Ngọc thì chẳng khác gì gãi ngứa cả.

Điều đó chỉ khiến tinh thần cạnh tranh trong lòng cô càng thêm bùng cháy.

“Không cần đâu.”

Tống Phỉ Ngọc nhìn Cố Y dặn dò: “Hôm nay về nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai phải chuẩn bị huấn luyện dã ngoại rồi. Em đang trong kỳ mẫn cảm, cơ thể suy nhược, cần mang theo nhiều đồ một chút.”