Quyển 1 - Chương 9

Bánh canh được dọn lên bàn, mọi người đều bắt đầu nếm thử.

Anne là người đầu tiên thốt lên kinh ngạc, rồi mời Mạnh Tầm: “Hay là thứ Năm hàng tuần em đến chỉ bảo thêm cho cô tài nấu nướng này nhé?”

Mạnh Tầm mỉm cười nhận lời: “Dạ vậy thứ Năm nào em cũng xin phép đến tìm cô để học thêm tiếng Bồ Đào Nha ạ.”

“Lúc nào cô cũng chào đón em.”

Lan Trạc Phong ngồi kế bên, chỉ khẽ gắp vài đũa.

Anh tuy chẳng nói năng gì, nhưng lại là người ăn nhiều nhất.

Đến cả chú Tuấn cũng phải tấm tắc khen ngon.

Sau bữa ăn, họ nán lại thêm một lúc. Trong khi Anne có vẻ đứng ngồi không yên, Lan Trạc Phong mới nhớ ra bà có hẹn dạy tiếng Bồ Đào Nha cho Mạnh Tầm, liền không trì hoãn thêm, đứng dậy cáo từ.

Hai người bọn cô tiễn họ ra ngoài. Bất chợt, Anne như nhớ ra điều gì, vội gọi chú Tuấn lại.

Rồi bà dẫn chú Tuấn đi lấy hũ dưa chuột muối vừa mới học làm, chú Tuấn miệng thì cười mà lòng chẳng mấy vui vẻ cũng đành theo bà đi lấy.

Lúc này, ngoài sân sau, những đóa hồng như đang nhảy múa dưới ánh trăng và làn gió nhẹ.

“Để tôi đưa em về trường nhé?”

Anh đứng trong bóng tối, giọng nói còn say lòng người hơn cả màn đêm, khéo léo xua tan bầu không khí có phần ngượng ngùng.

“Cảm ơn anh, không cần đâu ạ...”

Giọng cô nghe có phần xa cách, dù giữa họ cũng đâu có thù oán gì... Mạnh Tầm nói thêm: “Tôi tự bắt xe về được rồi.”

“Hay là chúng ta trao đổi cách liên lạc?”

Lan Trạc Phong buông câu hỏi, giọng điệu suồng sã như thể đang hỏi trưa nay ăn gì.

Nhưng lời này nói với một cô gái, không nghi ngờ gì là có chút tùy tiện quá mức, thậm chí là khinh suất. Ai đời lại đi xin số một cách dễ dàng như vậy?

Mạnh Tầm không chút do dự từ chối: “Tôi nghĩ là không cần đâu ạ.”

“Không cần?” Anh cười, rồi hỏi: “Vì sao vậy?”

"Tôi nghĩ chúng ta sẽ không gặp lại đâu, thưa Keith tiên sinh.”

Cô nói chắc như đinh đóng cột, cứ như thể đó là sự thật không thể đổi dời.

Lan Trạc Phong cụp mắt xuống, khẽ cười nhạt, chẳng buồn đôi co.

Rồi bất ngờ, giữa cơn gió đêm, anh dịu dàng nắm lấy tay cô.

“Xin lỗi.”

Anh xin lỗi vì sự đường đột và có phần thiếu lịch sự của mình. Đoạn, anh rút một cây bút mực đen từ chiếc hộp thư gắn trên bức tường rào ngoài sân sau nhà Anne, bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng vuốt thẳng những ngón tay cô, rồi đầu bút sột soạt viết lên một dãy số trên lòng bàn tay trắng nõn, đang khẽ mở của cô.

Lòng bàn tay cô tê rần từng đợt, nhưng Mạnh Tầm vẫn giữ vẻ bình thản, không để lộ chút bối rối nào.

Chỉ bởi vì cô thấy anh dưới ánh trăng, đôi mắt sâu thẳm, đang mỉm cười nhìn cô, giọng nói nghiêm túc: “Em sẽ gọi cho tôi thôi. Nghĩ kỹ xem em đã đánh rơi thứ gì rồi đi?”

---

Mới chỉ bảy, tám giờ tối mà không gian đã yên ắng lạ thường.

Giọng nói dịu dàng của cô Anne vẫn vang vọng trong đầu, đang giảng giải về một cấu trúc tiếng Bồ Đào Nha nào đó.

Vậy mà trong suốt buổi học, cô lại không thể tập trung, chỉ lặng lẽ cúi đầu, chăm chú nhìn vào dãy số viết trong lòng bàn tay.

Nét mực đen in hằn trong lòng bàn tay, chỉ là một dãy số đơn giản, vậy mà từng nét chữ lại phóng khoáng, lưu loát đến kỳ lạ – giống hệt người đã viết ra nó.

Cô cố nghĩ xem, rốt cuộc mình đã bỏ quên thứ gì, mà anh lại có thể khẳng định chắc chắn như thế.

Rồi bất chợt, hình ảnh khi anh quay người bước lên xe lại hiện lên trong đầu. Gió thổi mạnh, cô nghe thấy một tràng cười khẽ thoáng qua như gió, rồi vụt tắt.

Cổ áo sơ mi của anh bị gió hất tung, mái tóc dài lòa xòa cũng bay ngược ra sau. Anh bước lên hàng ghế sau của chiếc xe sang trọng, người tài xế đeo găng tay trắng cúi đầu mở cửa, cung kính mời anh vào.

“Keith đến có làm phiền em không?” Anne vừa nói vừa khép lại cuốn sách, sau khi giảng xong phần kiến thức cuối cùng.

Bà đứng dậy, mở tủ lấy ra một thanh sôcôla, đưa cho Mạnh Tầm: “Hôm nay thằng bé lạ lắm, nói nhiều hơn bình thường đấy, chứ trước nay ít khi chịu mở miệng.”

Mạnh Tầm nhận thanh sôcôla, khẽ gật đầu cảm ơn rồi nói: “Chắc em đã vô tình phá vỡ buổi gặp mặt thứ Năm của cô Anne với Keith tiên sinh rồi ạ.”

“Sao lại nói thế? Món bánh ngọt em làm ngon lắm mà.”

Anne mỉm cười, như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi tiếp: “Dạo này em còn làm ở hiệu sách nữa không?”

Không hiểu sao bà lại nhắc đến chuyện hiệu sách. Mạnh Tầm thoáng do dự. Keith từng giúp cô nói dối một lần, nhưng cô không muốn để Anne hiểu nhầm thêm nữa, đành nhẹ giọng đáp:

“Dạ, hiệu sách bảo khi nào tìm được người làm cố định thì sẽ không cần em nữa. Mấy hôm trước họ tuyển được người rồi ạ.”

“Ồ...”

Anne hơi tiếc nuối: “Cô còn định nhờ em ra hiệu sách mượn giúp hai quyển tiếng Bồ nữa cơ, để em có thể luyện thêm trước buổi học tuần sau. Nhưng không sao, em có thể mượn ở thư viện trường, hoặc đợi đến thứ Năm tuần sau cô mang cho cũng được.”

Lúc này, Mạnh Tầm mới hiểu vì sao cô Anne nhắc đến chuyện hiệu sách. Cô vội nói:

“Dạ, để em tự ra thư viện mượn là được rồi ạ. Em cảm ơn cô.”

“Em hình như rất ngại nhận sự giúp đỡ từ người khác thì phải.” Anne nhìn cô, nhẹ nhàng nói.

Quả đúng như vậy. Mạnh Tầm không thích mắc nợ ai, càng không muốn làm phiền người khác.

Hồi bé, bà ngoại từng không ít lần trách cô là gánh nặng, là phiền toái. Mãi đến khi lớn lên, giành được học bổng từ cấp hai, cấp ba, cô mới dần được bà đối xử tốt hơn.

Nhưng cô chưa bao giờ trách bà. Dù gì, năm xưa khi mẹ và ba đến với nhau, bà ấy đã phản đối kịch liệt.

Trên người cô, có dòng máu của người phụ nữ bà yêu thương nhất, nhưng cũng mang theo huyết thống của người đàn ông bà ấy căm hận nhất.

“Thử một lần đón nhận sự quan tâm của người khác xem sao.”

Anne bóc một viên sôcôla khác, đưa cho cô: “Người đã quý mến em rồi, họ sẽ thấy hạnh phúc nếu được em ‘làm phiền’ đấy.”

Mạnh Tầm khẽ mỉm cười, cầm viên sôcôla cắn một miếng.

Vụn sôcôla dính vào đầu ngón tay. Cô đứng dậy định đi rửa tay, nhưng khi ánh mắt vô thức lướt qua lòng bàn tay, dãy số quen thuộc lại hiện ra thêm một lần nữa.