Quyển 1 - Chương 8

Anne không chỉ dạy môn tự chọn mà còn giảng dạy các lớp tiếng Bồ Đào Nha và nghiên cứu giao thoa văn hóa thông thường.

Nhiều sinh viên như vậy, quên hỏi tên cũng là chuyện bình thường.

Anne quay đầu lại, chuẩn bị hỏi tên Mạnh Tầm.

Giây tiếp theo, Lan Trạc Phong đưa áo khoác cho chú Tuấn, giọng thờ ơ nói: “Cô ấy tên Mạnh Tầm.”

Nếu nói lúc nãy thấy anh đứng ở sân sau, Mạnh Tầm chỉ sững sờ tại chỗ, thì khi nghe chính miệng anh nói ra tên của mình, máu trong người Mạnh Tầm như sôi trào, từ gan bàn chân xộc thẳng lên não.

Rõ ràng cô chưa từng nói tên mình cho vị khách này, sao anh lại biết được?

Anne cũng ngạc nhiên không kém Mạnh Tầm: “Hai đứa quen nhau à?”

Đôi mắt hạnh của Mạnh Tầm nhìn về phía Lan Trạc Phong, vừa khó hiểu, vừa lo lắng, lại càng thêm sợ hãi.

Khó hiểu vì sao anh biết tên cô, lo lắng anh sẽ nói ra chuyện ở Uy Thế, sợ hãi cô Anne sẽ báo cho trường học, sau đó cô sẽ bị kỷ luật.

Lan Trạc Phong cũng nhìn Mạnh Tầm, bốn mắt nhìn nhau, như một ván cờ không lời.

Mắt hạnh của Mạnh Tầm khẽ động, tay vẫn bưng vỉ hấp.

Rõ ràng rất sợ hãi, rõ ràng rất lo lắng, nhưng sống lưng cô vẫn thẳng tắp.

Chỉ là không nói một lời.

Đúng là bướng bỉnh.

Chỉ trong ba giây ngắn ngủi, Lan Trạc Phong dời tầm mắt đi trước, như thể chịu thua, lại rất phóng khoáng, khóe miệng hơi cong lên nói: “Cách đây một thời gian con mua sách, không tìm thấy cuốn 《Kiêu hãnh và định kiến》, hỏi cô ấy, cô ấy đã giúp con lấy.”

Khi anh nói “Kiêu hãnh và định kiến”, từng chữ rất rõ ràng. Anh còn liếc nhìn cô một cái, như cố tình nói cho cô nghe.

Mạnh Tầm bỗng nhớ tới buổi tối hôm đó, anh quả thật mang theo thành kiến, còn cô cũng thật sự quay người bỏ đi, rất kiêu ngạo.

“Ồ, là 《Kiêu hãnh và định kiến》 à, có một dạo bà cũng rất thích xem...” cô Anne đắm chìm vào suy nghĩ, tổng kết điểm mấu chốt của cuốn sách đó: “Kiêu hãnh khiến ta không thể yêu người khác, định kiến khiến người khác không thể yêu ta...”

Anne lại nói: “Khoan đã, bà không ngờ con cũng xem sách về tình yêu đấy, con đang yêu à?”

“Thôi được rồi, hôm nay là ngày ăn điểm tâm, không phải ngày thúc giục kết hôn,...”

Lan Trạc Phong giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng, sau đó khoác vai Anne đi về phía Mạnh Tầm: “Bà làm lơ bạn của bà rồi kìa, nói xem hai người cách nhau cả một Trường Giang tuổi tác như vậy, làm quen với nhau thế nào đi.”

Lúc nói chuyện, Lan Trạc Phong đi ngang qua người cô, áo sơ mi của anh mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng, còn có một mùi hương không tả được, nhưng cực kỳ thanh đạm, dịu dàng mà thanh khiết, giống như cảm giác của một khu rừng tùng Bắc Âu trong phim điện ảnh, dư vị lại giống như buổi sớm mai mờ sương sau cơn mưa, có vị của một người đàn ông thoát tục vừa từ chùa miếu bước ra.

Có sự dịu dàng, nhưng lại có cảm giác xa cách lạnh lùng.

Mạnh Tầm cụp mắt xuống, ngăn cách mùi hương đó, sau đó đặt l*иg hấp lên bếp, rồi vặn bếp ga, bắt đầu hấp.

Anne ở bên ngoài thì đang kể cho anh nghe họ đã làm quen như thế nào, và cả chuyện cô hỏi bà về tiếng Bồ Đào Nha.

Mạnh Tầm ở trong bếp rửa sạch cây cán bột, mắt cô nhìn xuống dòng nước trong từ vòi đang từ từ rơi xuống mu bàn tay trắng nõn.

“Tay em cứ để dưới nước thế mãi, e là sẽ nhăn đấy.” Không biết qua bao lâu, phía sau bỗng vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông, Mạnh Tầm mới hoàn hồn.

Mùi hương thanh mát lạnh lẽo xộc vào mũi, bàn tay thon dài như ngọc, đầy vẻ tự phụ đã thay cô tắt vòi nước, bàn tay to lớn bao trùm lên núm vặn.

Mạnh Tầm từ từ chuyển tầm mắt nhìn qua, chỉ có thể thấy được ngực anh, vì họ đứng rất gần, và cũng vì họ đứng thật sự gần, cô mới cảm thấy anh quả thật rất cao.

Trời đã tối, trong nhà bật đèn, bóng anh bao trùm lấy cô.

Phía sau, chú Tuấn và Anne đang nói chuyện phiếm, Anne chia sẻ tuần sau bà định làm món gì đó, mời chú Tuấn đến ăn.

Mạnh Tầm nhìn về phía trước, chạm phải ánh mắt anh đang nhìn xuống.

“Keith tiên sinh,...” cô chỉ biết tên tiếng Anh của anh: “Sao anh biết tên tôi?”

Từ lúc anh gọi tên cô, nghi vấn này đã canh cánh trong lòng cô.

“Tên mang ra không phải là để người khác biết sao? Hay là tên của em cũng giống như tuổi của em, thuộc diện thông tin mật quốc gia?”

Lan Trạc Phong đúng là có chút gen hài hước di truyền từ bà ngoại mình, anh cười khẽ: “Đúng không? Mạnh Tầm mười tám tuổi.”

Không những biết tên cô, còn biết cả tuổi của cô.

Mạnh Tầm đã nói dối anh, cô hai mươi mốt tuổi.

“Anh hỏi Uy Thế thông tin về tôi?”

Ngoài khả năng này ra, cô không nghĩ được gì khác.

“Em bớt thành kiến với tôi một chút đi.”

“Là anh có thành kiến với tôi trước.” Mạnh Tầm nói, nhưng bất tri bất giác, chủ đề đã trôi dạt đến tận Thái Bình Dương.

“Được rồi.”

Lan Trạc Phong nghiêm túc hơn một chút: “Tôi xin lỗi vì thành kiến của mình đối với em vào buổi tối hôm đó.”

Anh bỗng nhiên nghiêm trang như vậy, Mạnh Tầm dừng lại. Cô nhìn ra được anh có gia thế tốt, giáo dưỡng tốt, khi đối mặt với người khác luôn thong dong, điềm đạm, mang vẻ tùy tính tự nhiên.

Nhưng cô từ nhỏ đã ít tiếp xúc với con trai, ngay cả cha cũng không có, trong nhà ba người phụ nữ, ngoài việc học đại học ra, cô cũng chưa từng đi xa nhà.

Bây giờ đối mặt với lời xin lỗi của anh, cô nói không sao cũng không phải, mà không nói gì cũng không xong.

Rõ ràng cô không có ý trách tội, bởi vì vừa rồi anh đã giúp cô giải vây trước mặt cô Anne.

Nói cô là nhân viên làm thêm ở hiệu sách, miêu tả cô thành người yêu đọc sách, hoàn toàn khác với thành kiến đêm đó.

Đó cũng là một kiểu xin lỗi trá hình.

Đang lúc lúng túng, bánh bao canh trong nồi đã chín.

Tiếng “tít tít tít” vang lên, Mạnh Tầm như được giải cứu, xoay người đi lấy bánh bao canh.

Chú Tuấn kịp thời bước lên đỡ một tay, kỳ thực ngay từ khi hai người nói chuyện, chú Tuấn đã liên tục nhìn sang.

Đối với Tam thiếu, ông ấy càng ngày càng không nhìn thấu.

Đã bao giờ thấy anh nói chuyện với con gái bằng vẻ mặt ôn hòa như vậy chưa?

Chưa bao giờ.

Ngay cả với Lan Song, anh cũng lười nói thêm đôi câu.