Nghe vậy giọng Mạnh Tầm có chút gấp gáp: “Thật đấy, vừa rồi tớ nhìn thấy có bạn nữ bị kéo vào trong phòng khách, tớ cảm thấy không đơn thuần chỉ là như vậy đâu.”
Cô thở dài: “Cậu tin tớ đi, tớ luôn cảm thấy không an toàn, chúng ta vẫn nên tìm mấy tiệm trà sữa thì hơn, được không?”
Cô không muốn Từ Tiểu Mi xảy ra chuyện gì, dù sao nếu thật sự gặp phải, người bị hại cũng là con gái.
Từ Tiểu Mi ậm ừ cho qua chuyện, nhưng ngày hôm sau cô ấy vẫn đến đó, chỉ là không còn rủ Mạnh Tầm đi cùng nữa.
Mạnh Tầm biết có khuyên thế nào cũng vô ích. Cô đếm lại số tiền kiếm được từ việc làm thêm tối qua, được hơn hai ngàn tệ, xem như cũng đã kiếm được một khoản thu hoạch không tồi.
Cô định bụng đợi chiếc máy tính này hỏng hoàn toàn rồi sẽ đổi một chiếc máy cũ khác tốt hơn.
---
Thứ năm, Mạnh Tầm có tiết tự chọn.
Lúc trước khi chọn môn tự chọn, cô định chọn tiếng Anh, nhưng đến khi máy tính của cô phản ứng lại và khởi động xong thì môn tiếng Anh đã bị đăng ký hết. Vì ai cũng muốn lấy môn này để kéo điểm, cuối cùng chỉ còn lại môn Biên dịch tiếng Bồ Đào Nha.
Giáo viên dạy tiếng Bồ Đào Nha là một nữ giáo sư người Bồ Đào Nha đã 70 tuổi. Mọi người gọi bà là cô Anne.
Do bà khá nghiêm khắc trong giờ học, không cho phép đi trễ, mỗi buổi học tự chọn đều sẽ giao bài tập dịch thuật. Dù bà là người dí dỏm hài hước, nhưng vì điểm này mà mọi người đều có chút không hài lòng về bà.
Trong cả lớp học tự chọn, chỉ có Mạnh Tầm hoàn thành đúng hạn bài tập mà cô Anne đã giao từ thứ năm tuần trước.
Cô còn đánh dấu những phần ngữ pháp mình không hiểu.
Khi tan học, Mạnh Tầm bước lên: “Thưa cô Anne, em có thể hỏi cô vài vấn đề được không ạ?”
Cô Anne tuy là người Bồ Đào Nha nhưng tiếng Trung lại rất giỏi, không những biết tiếng Quảng Đông mà tiếng phổ thông nói cũng rất chuẩn.
Cô Anne có mái tóc xoăn nhuộm vàng, thấy Mạnh Tầm, gương mặt tuy đã có tuổi nhưng được trang điểm tinh xảo làm ra vẻ khoa trương: “Đương nhiên là được rồi, cô rất sẵn lòng giải đáp cho người đẹp.”
Mạnh Tầm mỉm cười, lễ phép lấy vở ghi chép của mình ra, chỉ vào một vài chỗ khác biệt.
Khi thấy những ghi chú kiến thức chi chít, cô Anne ngẩn người.
Nghẹn nửa ngày mới nói: “Nhiều thật.”
Mạnh Tầm có chút xấu hổ, bởi vì môn tự chọn không phải môn chính thức, cô Anne thật sự không nhất thiết phải trả lời những kiến thức và ngữ pháp tiếng Bồ Đào Nha nằm ngoài phạm vi bài giảng của cô.
Chỉ vì cô có chút tư tâm, muốn nhận vài việc dịch thuật tiếng Bồ Đào Nha đơn giản để kiếm thêm thu nhập.
“Thưa cô, có phải cô không tiện không ạ?” Mạnh Tầm định nói vậy thì không làm phiền cô nữa.
“Không phải không tiện...” cô Anne nói: “Bởi vì cô đang nhào bột làm bánh, bây giờ chắc là sắp nở rồi.”
Mạnh Tầm không ngờ lại là lý do này, ngẩn ra một lúc rồi định nói sẽ đợi đến thứ năm tuần sau.
Lại nghe cô Anne nói: “Em có muốn đến nhà cô không? Cô vừa có thể làm bánh, còn vừa có thể dạy em nữa.”
Mạnh Tầm đương nhiên là đồng ý.
Cô vô cớ được cô Anne đối tốt, tất nhiên là vô cùng cảm kích bà.
Nhưng khi ngồi trên chiếc xe riêng của cô Anne, Mạnh Tầm vẫn cảm thấy có chút khó tin.
Cô không ngờ cô Anne tuổi đã cao như vậy mà lại lái một chiếc Ferrari phiên bản giới hạn.
“Em sợ lắm sao?”
Cô Anne nhấn ga, động cơ gầm lên, bà cười giải thích: “Đây là quà sinh nhật 70 tuổi của cháu ngoại cô tặng đấy.”
“Cháu ngoại của cô thật là... hiếu thảo.”
“Cảm ơn em đã khen nó, thứ năm là ngày nó cố định đến ăn bánh điểm tâm.”
Cô Anne nói: “Hôm nay em sẽ gặp nó. Em sẽ biết, nó chẳng liên quan gì đến hai từ hiếu thảo đâu.”
“Nhưng nó nói tiếng Bồ Đào Nha rất hay, nếu em không ngại, cô có thể bảo nó dạy em.”
Mạnh Tầm không tiện từ chối thẳng, liền thuận miệng hỏi: “Bạn ấy cũng là người Bồ Đào Nha ạ?”
“Không phải đâu.” Cô Anne rất dịu dàng đáp: “Nó có một phần tư dòng máu lai. Ông ngoại nó là người Trung Quốc, còn cô là người Bồ Đào Nha.”
Con lai?
Mạnh Tầm bỗng nhớ tới vị khách ở tầng thượng Uy Thế mấy hôm trước.
Gương mặt góc cạnh sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, không thể không nói, cô chưa bao giờ gặp người đàn ông nào đẹp trai đến thế.
Mạnh Tầm cảm thấy cuộc sống của cô Anne giống như tên của bà vậy.
Như một bà tiên phúc hậu, vô lo vô nghĩ trong truyện cổ tích.
Bà có một căn biệt thự nhỏ của riêng mình, cao ba tầng, diện tích không lớn, tường ngoài sơn màu hồng nhạt xen kẽ vàng nhạt, cổng chính là cửa sắt màu nâu sẫm quấn đầy hoa tường vi.
Mỗi tầng đều có ban công trồng đủ các loại hoa: nguyệt quý, hồng, cúc dại. Cổng sân mở ra, tuy không lớn nhưng trồng đầy hoa tú cầu, đi dọc theo con đường sỏi cuội dài chừng ba mét mới vào đến bên trong.
Mạnh Tầm nhìn căn biệt thự kiểu Pháp được điểm xuyết màu xanh đậm, mọi chi tiết đều thể hiện sự khéo léo của chủ nhân. Có thể thấy cô Anne rất thích trồng hoa và tràn đầy tình yêu với cuộc sống.
Cô Anne vào bếp, lấy ra cục bột đã nhào từ sáng sớm.
Khu vực trong bếp không gọn gàng như khu vườn bên ngoài, dụng cụ làm bếp bày biện lộn xộn trên mặt bàn, thứ gì cũng có.
Mạnh Tầm thầm nghĩ, cô Anne yêu đời như vậy, chắc hẳn tài nấu nướng cũng rất cừ.
“Em ăn bánh bao canh bao giờ chưa? Lát nữa cô cho em nếm thử tay nghề của cô...” Cô Anne lật miếng màng bọc thực phẩm trên thau bột, vẻ mặt kinh ngạc, sau đó lập tức đeo cặp kính lão lên, xem đi xem lại, thậm chí còn cho tay vào nhào thử...
Mạnh Tầm nhìn qua, bột trong thau loãng toẹt.
Ướt sũng.
Vẻ buồn bã hiện rõ trên mặt cô Anne: “Vốn định cho em nếm thử tay nghề của cô, nhưng xem ra thất bại rồi.”
Dù có sống tinh tế đến đâu thì cũng là người già, trong căn nhà rộng lớn chỉ có bóng dáng hơi còng queo của bà.
Mạnh Tầm bỗng nhớ đến người bà ngoại mới qua đời vì tai nạn cách đây không lâu, hai người họ tuổi tác tương đương, nhưng cuộc sống lại một trời một vực.
“Để em.” Mạnh Tầm chủ động bước lên, nhìn thau bột, cục bột nhão như bùn này không dùng được nữa, đã nở quá rồi.
“Em biết làm sao?”
Cặp kính của cô Anne trễ xuống sống mũi cao, bà dùng một tay đẩy kính lên một chút, vẻ mặt rất ngạc nhiên.
“Hồi cấp ba, bà ngoại và mẹ em liên tục phải trực ca đêm, em liền tự học nhào bột làm bánh bao, màn thầu hoặc bánh bao canh để ăn...” Mạnh Tầm khiêm tốn: “Cũng không rành lắm đâu ạ.”