Quyển 1 - Chương 5

Lan Trạc Phong còn chưa kịp trả lời, trợ lý của anh – chú Tuấn – đã bước đến.

Ông ấy thấy Mạnh Tầm đứng trước mặt Lan Trạc Phong, liền nghĩ rằng đây lại là một cô gái được sắp xếp đến nhưng không chịu rời đi.

Chú Tuấn bước lên, khác với Lan Trạc Phong, ông biết không phải ai cũng hiểu tiếng Quảng Đông, nên luôn dùng tiếng phổ thông để tránh phải nói lại lần thứ hai.

Chỉ là giọng nói có phần lạnh lùng: "Ở đây không cần cô phục vụ, có thể đi rồi."

Dừng một chút, ông ấy lại nói: "Nói với giám đốc của các cô, đừng sắp xếp người lên đây nữa."

"Phục vụ", "sắp xếp" — những từ này lọt vào tai cô.

Thật là nực cười.

Cô lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với anh.

Ở khoảng cách gần, cô mới thấy rõ ngũ quan của anh. Một gương mặt đẹp với đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm nhưng hơi hẹp dài. Sống mũi cao, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết là con lai.

Nhưng cô không có tâm trạng thưởng thức vẻ đẹp của anh.

Nhớ đến ánh mắt dò xét khi anh hỏi tuổi, nhớ đến số tiền anh vừa đưa, Mạnh Tầm cảm thấy lòng mình chợt nghẹn lại.

Như thể bị sỉ nhục.

Dù anh không nói thẳng, nhưng ai lại muốn bị hiểu lầm như vậy?

Không chút do dự, cô lấy số tiền trong túi ra, vì tức giận mà động tác có phần thô lỗ, làm cho tiền giấy có chút nhăn nhúm.

Cô mạnh mẽ đặt tiền vào ngực anh.

Bàn tay mảnh mai áp lên vải áo sơ mi của anh, vừa vặn cảm nhận được nhịp tim vững vàng bên dưới.

Giây trước còn ngoan ngoãn, giây sau đã dám thẳng thừng đối đầu.

Lan Trạc Phong thoáng sững sờ, ngay cả Tuấn thúc cũng kinh ngạc.

Mạnh Tầm không buồn để ý đến biểu cảm của bọn họ, chỉ nghiêm túc nói: "Anh hiểu lầm rồi."

"Chỉ là làm thêm thôi, tôi không phải loại người anh nghĩ."

Cô buông tay, để những tờ tiền rơi lả tả xuống đất.

"Trả lại anh đấy"

Chú Tuấn đi theo Lan Trạc Phong nhiều năm, đã thấy không ít phụ nữ chủ động tiếp cận anh, nhưng chưa từng thấy ai dám làm như vậy.

Càng hiếm lạ hơn chính là phản ứng của Lan Trạc Phong.

Anh lại đứng dậy, mở miệng nói: "Xin lỗi, tôi không cố ý."

Mạnh Tầm không nghĩ tới anh sẽ xin lỗi, bước chân hơi khựng lại một chút, nhưng vẫn không chần chừ, lập tức rời đi.

Chú Tuấn cúi xuống nhặt số tiền trên đất, nhìn thoáng qua, rồi chậm rãi nói: "Trạc Phong, khi nào cậu có thói quen mang theo tiền mặt vậy?"

Lan Trạc Phong đương nhiên hiểu ông ấy đang trêu chọc mình: "Vừa rồi thắng được, không nghĩ tới lại có tác dụng."

"Tác dụng gì?"

Lan Trạc Phong nhớ đến cảnh Mạnh Tầm đặt tiền vào ngực mình, đúng là tiền không dùng được mà còn bị mất mặt.

Anh bất đắc dĩ nói: "Đừng trêu tôi nữa."

Chú Tuấn bật cười: "Cô nhóc này vừa rồi, trông có vẻ đắc ý lắm."

Cũng không biết vì sao, từ khi Mạnh Tầm rời đi, cuộc trò chuyện giữa bọn họ lại chuyển sang tiếng phổ thông một cách tự nhiên.

"Rất đắc ý." Lan Trạc Phong khẽ cười, như thể nhớ đến điều gì, vừa như dặn dò vừa như bông đùa: "Đừng gọi cô ấy là nhóc con."

"Tại sao?"

"Cô ấy nói mình đã hai mươi mốt tuổi."

Chú Tuấn cười cười: "Cậu tin sao? Trông vẫn còn non lắm."

Anh đương nhiên không tin. Đứng bên cửa sổ sát đất, đôi mắt hẹp dài nhìn xuống toàn bộ cảnh đêm Hương Sơn.

Anh giơ tay ra, Chú Tuấn lập tức hiểu ý, lấy từ trong túi áo ra một bao thuốc lá. Câu chuyện về "vị thành niên" xuất hiện đột ngột này cũng kết thúc tại đây.

Lan Trạc Phong ngậm điếu thuốc trên môi, bật que diêm châm lửa, hơi nghiêng đầu, hít một hơi sâu.

Khói thuốc lượn lờ, bao phủ gương mặt anh, mơ hồ mà tuấn mỹ.

Anh luôn thích khoảnh khắc que diêm quẹt qua lân phiến, bùng lên một ngọn lửa nhỏ.

Ánh mắt anh dừng lại trên ngọn lửa đó, như thể đang suy tư điều gì.Chú Tuấn đặt xấp tiền đã gom lại lên bàn: "Thiếu gia sao cậu lại định cho cô ấy tiền vậy?"

Chuyện vặt vãnh này, vốn dĩ không thể nào ảnh hưởng đến vị Tam gia oai phong một cõi ở Hương Sơn.

Ông ấy cũng chỉ là thuận miệng hỏi vậy thôi.

Nhưng không ngờ.

Vị thiếu gia với vóc dáng như cây tùng, đang hút thuốc, lại đột nhiên trả lời câu hỏi này: "Tôi chỉ có ý tốt, muốn cô ấy mua một đôi giày."

Tay chú Tuấn khựng lại.

"Vậy là cô ấy không biết điều rồi..." ông ấy cười nhẹ, nửa thật nửa đùa nói: "Nhưng hôm nay cậu có hơi từ bi rồi đấy."

Lan Trạc Phong gạt tàn thuốc, không nói gì, chỉ cười khẽ.

Chú Tuấn không đoán ra anh đang nghĩ gì, đêm nay đã đủ kỳ lạ rồi.

Chỉ thấy anh xoay người vào phòng.

Lan Trạc Phong định đi tắm, lại thấy trên tấm ga giường trắng tinh một vệt màu xanh nhạt. Anh nhíu mày bước tới, cầm lấy chiếc thẻ sinh viên trên ga giường.

Bên phải là một tấm ảnh thẻ, mái tóc ngang vai, gương mặt trái xoan, đôi mắt hạnh linh động cùng đôi môi hồng mím chặt, vẻ ngây ngô lại ẩn chứa vài phần bướng bỉnh.

Lan Trạc Phong bỗng nhớ lại khoảnh khắc vừa bước vào phòng.

Trong phòng vang lên giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, ngoan ngoãn của cô: "Mấy hôm trước con mua đôi giày trên mạng, đợi đôi này đi hỏng rồi mới thay."

"Bạn cùng phòng ở ký túc xá của con sắp về rồi, con không nói chuyện với mẹ nhiều nữa, con cúp máy đây, mai con gọi lại cho mẹ."

Ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ lên tấm thẻ.

Đôi môi mỏng của Lan Trạc Phong khẽ mở, đọc cái tên trên thẻ: "Mạnh Tầm."

---

Mạnh Tầm đi thang máy xuống tầng một.

Từ Tiểu Mi đang đi lại trong sòng bạc, thấy cô xuất hiện, bèn hỏi: “Cậu đi đâu vậy?”

Mạnh Tầm hơi do dự, cuối cùng vẫn không kể cho bạn mình nghe chuyện vừa gặp một vị khách đã hiểu lầm cô là hạng con gái đó.

Bởi vì khi chưa hiểu rõ một người, không phải chuyện gì cũng có thể nói ra.

Cô rất tin vào đạo lý này.

Mạnh Tầm không trả lời mà hỏi ngược lại: “Ngày mai cậu còn đến không?”

“Có chứ, còn cậu?”

Cô không định đến nữa.

Bởi vì bây giờ cô mới hiểu, cái gọi là lên phòng khách sẽ được boa nhiều, đơn giản là có một số người sẽ bán đứng chính mình.

Cô tuy nghèo, nhưng không đến mức phải làm vậy.

Nơi này cũng không an toàn như cô tưởng tượng.

Vị khách lúc nãy tuy nói những lời không dễ nghe, nhưng ít ra cũng là một người lịch sự.

Lỡ như gặp phải loại người không nói lý lẽ, e rằng dữ nhiều lành ít.

"Tớ muốn tìm việc làm thêm khác."

Suy nghĩ một lát, cô lại bóng gió khuyên bạn: "Tớ cảm thấy nơi này không thực sự an toàn. Nếu họ muốn chúng ta lên dọn dẹp phòng cho khách, gặp phải người có ý đồ xấu thì biết làm sao?"

"Sao có thể chứ!" Từ Tiểu Mi cười hì hì đáp: "Những người ở tầng trên toàn là giàu sang quyền quý, sao có thể để mắt đến tớ được."