Video là do Lan Trạc Phong bên kia cắt đứt.
Đó là lần đầu tiên Mạnh Tầm thấy anh như vậy. Sắc mặt rét lạnh, ánh mắt khϊếp người.
Hơn nữa tiếng đập bàn kia, đã làm Lan Song đang giơ điện thoại và cả Mạnh Tầm đang che ngực đều hoảng sợ.
Cho nên vừa rồi anh là đang tức giận sao?
Giống như Lan Song đã nói, không giận mà vẫn uy nghiêm, quả thật đáng sợ.
“Xong rồi.” Sau khi điện thoại bị ngắt, Lan Song giống như gà con mổ thóc, đi tới đi lui lẩm bẩm: “Lần này hoàn toàn xong rồi.”
Giang Chi đi tới hỏi: “Sao vậy?”
Mạnh Tầm đem chuyện vừa rồi kể lại một một mười cho Giang Chi.
Giang Chi nghe xong, phản ứng càng khoa trương hơn: “Mau chóng đóng gói hành lý trở về đi, chậm một chút là xong đời thật đó.”
“Tại sao?”
“Cậu không biết à, hòn đảo này là của Tam thiếu.”
Mạnh Tầm nghĩ, khó trách anh lại tức giận.
Hóa ra là vì chưa được sự đồng ý của anh mà đã đến đảo nhỏ của anh, vậy thì thật là không nên.
“Không phải vì hòn đảo.” Lan Song nắm lấy tay Mạnh Tầm, ánh mắt như đang khẩn cầu: “Người tốt ơi, cầu xin cô, cô mau đi thay quần áo đi. Muộn một chút nữa là không kịp đâu.”
Mạnh Tầm muốn hỏi tại sao không kịp, lại bị Lan Song đẩy mạnh vào phòng thay đồ.
Giang Chi lúc này mới lờ mờ hiểu ra chuyện gì.
Cô ấy thì thầm với Lan Song: “Không thể ngờ được, anh ba của cậu lại là một lão già cổ hủ.”
Lan Song cũng không ngờ tới.
Anh ba khi đối mặt với Mạnh Tầm, tất cả những sự bình tĩnh tự chủ, những quy tắc khuôn khổ, đều biến mất sạch.
Sau này Lan Song nghĩ, cũng đúng, anh ba dù có thần thánh đến đâu, thật ra cũng chỉ là một người phàm.
Thân là người phàm, sẽ có thất tình lục dục. Ai cũng không thể tránh khỏi.
Cuối cùng thì buổi bơi lội cũng không thành.
Khoảng sáu bảy giờ, Mạnh Tầm cùng những người trong bếp bận rộn chuẩn bị.
Có hai cô gái do Lan Song mang đến đi ngang qua, thấy Mạnh Tầm, liền tiến lên chào hỏi.
“Sao cô lại ở đây, mấy việc này giao cho người hầu là được rồi, chúng ta ra phía trước hát hò đi.”
Các cô ấy rất nhiệt tình, kéo Mạnh Tầm định rời đi. Mạnh Tầm nhận ra hai người họ, là tiểu thư nhà giàu bên Chu Hải, không phải người địa phương ở Hương Sơn. Cô từ chối nói: “Tôi phải ở đây giúp một tay, công việc của tôi vẫn chưa làm xong.”
Hai cô gái nhìn nhau, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, gật gật đầu rồi rời đi.
Chỉ là trước khi xoay người, hai người khe khẽ nói nhỏ: “Còn tưởng là tiểu thư nhà nào, không ngờ lại là một đầu bếp, vậy tại sao tiểu thư Lan và tiểu thư Giang lại phải chuẩn bị áo tắm cho cô ta...” Những lời này, tất cả đều lọt vào tai Mạnh Tầm.
Nhưng thì sao chứ?
Cô lại không để tâm.
Người khác cảm thấy cô thấy người sang bắt quàng làm họ, đó là chuyện của người khác.
Cô sẽ không vì những người không liên quan mà đi tự chứng minh, lãng phí thời gian của mình.
Mạnh Tầm xoay người, đang chuẩn bị tiếp tục làm đồ ngọt thì ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên tiếng vù vù đinh tai nhức óc.
Mọi người trong bếp đều nghe thấy, sôi nổi ló đầu ra xem.
Bàn làm đồ ngọt đối diện cửa sổ có thể thấy được cảnh đẹp của hòn đảo. Mạnh Tầm chỉ đơn giản ngẩng đầu liếc mắt, chỉ một cái liếc, lại sững sờ tại chỗ.
Dưới màn đêm mông lung, một bóng người như ẩn như hiện. Lúc này, sương khói tan đi, trời đất một màu, bóng dáng anh chợt hiện rõ.
Anh từ trên máy bay trực thăng bước xuống, gió đêm trên đảo làm cà vạt của anh bay lên, anh một tay ấn nó xuống, đôi mắt sâu thẳm buông xuống, trên cánh tay còn vắt áo khoác vest.
Mạnh Tầm hận thị lực của mình quá tốt, cho nên có thể thấy rõ sự mệt mỏi không tan trên hàng mày của anh, còn có chiếc cà vạt màu xanh thẳm bị nới lỏng ra một chút.
Quản gia cũng thu cái đầu đang ngó ra vào, rất kinh ngạc nói: “Sao Tam thiếu lại đến đây?”
Nói xong lại vội vã chạy đi, hẳn là đi thông báo cho Lan Song.
Chẳng được bao lâu, Lan Song liền chạy tới.
Còn về họ đã nói gì, Mạnh Tầm không biết. Nhìn qua chỉ thấy anh đứng ở sân sau, cổ tay đeo chiếc đồng hồ đắt tiền buông thõng, tay kia kẹp điếu thuốc hút một hơi, gạt tàn thuốc, còn Lan Song thì ôm áo vest của anh, cười một vẻ mặt lấy lòng.
Một giờ sau, người hầu bày biện bữa tối xong.
Đám tiểu thư kia thì ăn ở sân trước bên ngoài, còn đám người hầu thì tự giải quyết trong bếp.
Mạnh Tầm cầm bát chuẩn bị cùng các dì ngồi ăn chung, không ngờ mông còn chưa kịp nóng, Lan Song đã vô cùng lo lắng đi đến, sau đó vừa kéo Mạnh Tầm ra ngoài vừa nói: “Người tốt ơi, sao cô còn ngồi đây ăn, ra ngoài ngồi ăn đi chứ.”
“Tôi và đám người bên ngoài đều không thân, ở trong này ăn là được rồi.”
“Cô thân với anh ba tôi là được.”
Lan Song đột nhiên dừng bước, hai tay đặt lên vai Mạnh Tầm, rất đứng đắn và nghiêm túc nói: “Anh ba vừa xuống máy bay đã mắng tôi một trận, cô qua đó nói giúp tôi vài lời hay đi. Cứu tôi với.”
“Tôi cứu cô? Cô đánh giá cao tôi quá rồi.” Mạnh Tầm đối diện với đôi mắt cô ấy, rất chân thành nói: “Tôi cũng không biết anh ấy vì sao lại tức giận.”
Lan Trạc Phong vì sao lại tức giận?
Nếu không phải vì chưa báo cho anh mà đã đặt chân lên hòn đảo của anh, vậy thì còn chuyện gì, đáng để anh phải vội vã đến đây?
Lan Song đỡ trán: “Cho nên nói đến bây giờ cô vẫn không biết?”
Mạnh Tầm gật đầu, nói đúng vậy.
Lan Song trong lòng hiểu rõ anh ba đang diễn kịch một mình.
Cũng không trông mong cô sẽ lập tức hiểu ra, cô ấy vươn đầu ngón tay, điểm điểm vào ngực Mạnh Tầm, thẳng thắn giảng giải: “Hôm nay cô mặc thành như vậy, lại còn có con trai ở đây, cô nghĩ xem anh ấy vì sao lại tức giận?”
Không đợi cô phản ứng, đã bị Lan Song kéo ra ngoài, ấn cô ngồi xuống ghế: “Cô ngồi trước đi, tôi đi gọi Giang Chi.”
Sau khi Lan Song rời đi, hai cô gái đi ngang qua bếp lúc nãy vừa hay ngồi vào hai vị trí bên cạnh Mạnh Tầm.
Thấy Mạnh Tầm, họ thấp giọng nói: “Tiểu thư Lan đối với cô thật không tệ, còn cho cô ra ngoài ngồi ăn.”
Cho cô ra ngoài, ngồi ăn.