Mạnh Tầm nhận cuộc gọi, không dám quay video vào chính mình, mà hướng về phía xa của ban công, nhìn về phía bên kia đường.
Mà trên màn hình, anh cũng không quay vào chính mình, mà là hướng về phong cảnh xa xôi.
Đó là lần đầu tiên Mạnh Tầm thấy cảng Victoria.
Rất đẹp, rất rực rỡ, đèn đuốc xa hoa, pháo hoa nở rộ trong đêm tối.
“Đẹp không?”
“Đẹp ạ.”
“Về Hương Sơn, tôi đốt pháo hoa cho em.”
Anh cười: “Tặng em.”
Lòng Mạnh Tầm bỗng nhiên nặng trĩu, đây là một cảm giác thật kỳ diệu.
Giống như được người ta nhớ mong, được người ta để ý, những nguyện vọng thuận miệng nói ra, có người thay cô thực hiện.
Gió đêm thổi tỉnh Mạnh Tầm, cô nói rất nhẹ: “Tôi không cần ngài tặng tôi pháo hoa.”
Bây giờ là được rồi.
Như vậy là được rồi. Nhiều hơn nữa, cô không cần.
Cũng không muốn nổi.
Mãi cho đến trước khi cúp điện thoại, Mạnh Tầm mới nhớ ra hỏi anh: “Trễ như vậy, là tìm tôi có việc sao?”
“Quên mất rồi.” Lan Trạc Phong dường như không có việc gì, nói nhẹ như không, lại giả vờ như mới thấy vòng bạn bè đó: “Sao lại đăng ảnh chụp chung.”
“Trường học yêu cầu, mỗi người đều phải đăng ảnh của mình.”
Mạnh Tầm lúc đó đăng cũng không để ý. Vì WeChat của cô tổng cộng chỉ có ba người, Lan Trạc Phong là người thứ ba.
“Tôi không có ảnh đơn, nên tìm một tấm ảnh chụp chung.”
“Làm người ta hiểu lầm.”
Trước khi anh cúp máy, đã nói một câu này. Giọng điệu so với lúc vừa gọi tới, vui vẻ hơn rất nhiều, hình như là cảm giác sương mù tan đi.
Mạnh Tầm cảm thấy thật không thể hiểu nổi.
Mạnh Tầm từ ban công trở lại ký túc xá, nằm trên giường, lúc xoay người lại bỗng nhiên lại cảm thấy kỳ diệu.
Cô lại có thể đã thêm WeChat của Lan Trạc Phong, mà càng kỳ diệu hơn chính là, anh không những đã thích vòng bạn bè đó, còn ở dưới bình luận: Esperando com expectativa o dia em que você entra no palco e brilha brilhantemente.
... Chờ mong ngày em bước lên sân khấu, tỏa sáng rực rỡ.
Giống như nói anh sẽ đến vậy.
Ngày đó anh sẽ đến sao?
Mạnh Tầm tự hỏi chính mình.
Gần đến kỳ nghỉ dài lễ Quốc Khánh, Mạnh Tầm cũng bắt đầu bận rộn thi cử. Thi xong, đã là sắp nghỉ lễ.
Mạnh Tầm vốn định nhân kỳ nghỉ dài về quê, nhưng gọi điện lại bị mẹ từ chối.
Lan Song vừa lúc này nói với cô: “Nghỉ lễ Quốc Khánh đi nghỉ mát với tôi đi, tôi muốn ra đảo chơi, cô làm điểm tâm cho tôi, tiền lương tính theo ngày, được không?”
Mạnh Tầm thật ra có chút ngại ngùng, ăn uống vui chơi đều là Lan Song trả tiền, cô hoàn toàn chính là đi theo hưởng phúc, còn nhận tiền lương của cô ấy.
Không thể nào nói nổi. Cô từ chối, lại bị quản gia nói: “Cô yên tâm đi, tất cả những người đi theo tiểu thư tăng ca đều có phí tăng ca.”
Mạnh Tầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô hỏi: “Có những ai đi ạ?”
Quản gia nói bà không rõ lắm. Trưa hôm đó Mạnh Tầm liền bay ra đảo, đi cùng còn có Giang Chi, và mấy người bạn nữ khác, đều là tiểu thư nhà giàu ở Hương Sơn, cùng với phần lớn người hầu trong biệt thự.
Đó là lần đầu tiên cô chính mắt nhìn thấy biển đảo, rất đẹp. Nước biển trong xanh, trên đảo nhỏ cây cỏ xanh mướt.
Cũng may đều là người quen, cũng đều là phụ nữ, cho nên Mạnh Tầm không có cảm giác không tự nhiên.
Nếu là giống như ngày đó ở tư gia đông người như vậy, cô tất nhiên sẽ ngại ngùng.
Đến buổi chiều nghỉ ngơi một lát, mọi người đều nói đi bơi. Cũng may Giang Chi đã chuẩn bị áo tắm cho Mạnh Tầm và Lan Song, mỗi người một bộ.
Lan Song trước chọn một bộ bikini, hai người ăn ý để lại bộ kín đáo nhất cho Mạnh Tầm, nhưng Mạnh Tầm vẫn cảm thấy chỗ nào cũng không tự nhiên.
Nhìn mình trong gương, phần ngực hở ra, xương quai xanh, đùi, còn có cánh tay hoàn toàn để trần, đều khiến cô, người đã quen mặc áo thun, thật sự không thoải mái.
Cô hỏi: “Tôi có thể không mặc không?”
Không ai trả lời.
Mạnh Tầm bất đắc dĩ vén rèm lên, lại không ngờ đối mặt với Lan Song vừa mới đi vào.
Cùng lúc đó, cô thấy Lan Song đang giơ điện thoại lên, là đang gọi video.
Đầu dây bên kia, là một người đàn ông có sắc mặt hơi lạnh, dung mạo như ngọc.
Hai người nhìn nhau, đều sững sờ.
Mạnh Tầm rất ít khi mặc quần short, bình thường đều là quần thể thao và áo thun.
Làn da ít bị phơi nắng, vốn đã trắng, thân thể lại càng trắng đến mức tinh tế trong suốt.
Đôi chân thẳng tắp, vòng eo thon gọn một tay có thể ôm hết, còn có bộ ngực không lớn không nhỏ.
Không một chỗ nào không toát ra vẻ trúc trắc.
Mạnh Tầm hoàn hồn trước, yên lặng che lại ngực mình.
Cùng lúc đó, bên cửa vang lên tiếng cãi cọ ồn ào, mọi người ùa vào hồ bơi.
Trong tiếng cười đùa còn có vài giọng nói của đàn ông, nói tiếng Anh. Đến Mạnh Tầm cũng cảm thấy kinh ngạc, từ khi nào có đàn ông tới vậy?
Rõ ràng lúc vừa xuống máy bay, chỉ có phụ nữ.
Nếu cô biết, cũng sẽ không thay bộ áo tắm hở hang như vậy.
Người đàn ông trong video cũng nghe thấy tiếng cười đùa từ phía hồ bơi, họ ở sau lưng cô, anh nhìn thấy rất rõ, mấy anh chàng ngoại quốc.
Mạnh Tầm thấy Lan Trạc Phong lướt qua cô nhìn ra sau, sắc mặt nháy mắt lạnh đi, hơi đập mạnh xuống bàn. Lan Song cầm điện thoại mà run sợ.
Mà Mạnh Tầm lại nghe thấy giọng nói trầm thấp, không giận mà vẫn uy nghiêm của anh vang lên: “Hồ nháo!”