Quyển 1 - Chương 42

Mạnh Tầm xuống xe, chân thật ra vẫn còn hơi đau, nhưng so với lúc mới bị trật đã tốt hơn một chút.

Lúc Lan Trạc Phong xuống xe, anh nhận lấy một cái túi lớn từ Chú Tuấn: “Đây là thuốc trị trật chân của em, bị thương không phải chuyện nhỏ, không cần từ chối.”

Câu “không cần từ chối” của anh, đã khiến cô nuốt lại câu “không cần đâu” chực thốt ra khỏi miệng.

Mạnh Tầm nhận lấy cái túi, thấp giọng nói một câu: “Cảm ơn.”

Lan Trạc Phong một tay từ trong túi lấy ra điếu thuốc, phỏng chừng đợi cô đi rồi sẽ phải giảm bớt cơn nghiện.

Cho dù cơn nghiện thuốc đã đến, nhưng vẫn bị anh nén xuống, không nhịn được mà trêu cô một câu: “Cảm ơn ai?”

“Ngài chứ ai.”

Xem ra, Mạnh Tầm không hiểu tầng ý nghĩa khác của anh.

“Tôi là ai?”

Anh lại truy hỏi: “Dù sao cũng phải có một cách xưng hô chứ?”

Lại quay về câu chuyện không có hồi kết ở nhà anh.

“Vậy ngài muốn tôi gọi ngài là gì?”

Anh không kịp trả lời, cũng có thể là còn chưa kịp nói, người hầu đã đến.

Bây giờ, anh lại nắm lấy chủ đề này không buông.

Xem ra anh nhất định phải có một câu trả lời.

Mặt trời ở sau lưng anh, cô ngẩng đầu vươn tay che trán, nheo mắt nhìn anh.

“Vậy ngài nói đi. Tôi nên gọi ngài là gì.”

Thật ra cô cũng không biết gọi là gì, cho nên hôm nay ở nhà anh, sau khi người hầu dọn trà lên cô mới có thể một mực gọi là “ngài”.

“Keith là bạn bè, anh ba là người nhà, em thấy sao?”

Gọi Keith, giống như bạn bè. Tuy rằng anh nói họ là bạn bè, nhưng cô có tự mình hiểu lấy, cô đâu có đủ tư cách.

Gọi anh ba, càng không thể. Đó là cách gọi của Lan Song, là người nhà mới gọi.

Chỉ là nếu chọn một trong hai, thì Keith có vẻ tốt hơn một chút.

“Tôi cảm thấy Keith là được rồi.”

Cô đã đưa ra lựa chọn.

Lại nghe thấy Lan Trạc Phong nói: “Gọi tôi là anh ba.”

Anh đều đã có ý tưởng, lại cố ý trêu cô.

Từng bước thận trọng, trăm phương ngàn kế.

Đó là lần đầu tiên, Mạnh Tầm tự mình cảm nhận được khí phách của Lan Trạc Phong với tư cách là người ở địa vị cao.

Bốn chữ đơn giản, lại tràn ngập ý vị không cho phép kháng cự. Đôi mắt kia, cúi xuống nhìn cô, khó trách mọi người đều nói anh không giận mà vẫn uy nghiêm, ánh mắt thật sự rất đáng sợ.

Mạnh Tầm lạ thường không dám kháng cự, cũng không thèm nghĩ tại sao. Anh muốn cô gọi là anh ba, cô chỉ “à” một tiếng.

“Vậy được.” Mạnh Tầm trước khi xoay người nói: “Lần sau sẽ gọi ngài như vậy.”

Cô xoay người rời đi, cố gắng làm cho dáng đi của mình trông bình thường nhất có thể.

Bóng lưng gầy yếu, cất giấu một niềm kiêu ngạo.

Bỏ lại Lan Trạc Phong tại chỗ, anh run run lấy ra một điếu thuốc, dùng hộp diêm châm lửa, rồi rít hai hơi não nề.

Khói thuốc nhả ra, anh nheo mắt, xoay người lên xe. Muốn nghe cô nói một câu hay, cũng thật khó.

Trở lại ký túc xá, cơn đau ở mắt cá chân vì đi lại quá nhiều mà tăng lên. Cô lấy chai rượu thuốc trong túi ra xịt vào chỗ mắt cá chân đang sưng đỏ của mình, sau đó liền đặt cái túi sang một bên.

Đến tối, Mạnh Tầm suy nghĩ một chút, tính toán ngày mai sẽ xin Lan Song nghỉ.

Liền gửi tin nhắn: Chân tôi bị trẹo rồi, ngày mai có lẽ không đi được, có thể xin nghỉ một ngày không?

Lan Song không trả lời tin nhắn, mà lại gọi video tới, quan tâm vài câu, hỏi Mạnh Tầm bị trẹo ở đâu. Cô ngại ngùng không nói, chỉ bảo là bước hụt. Nói xong, Lan Song lại bảo Mạnh Tầm cho cô ấy xem bị trật thế nào.

Mạnh Tầm không lay chuyển được cô ấy, chỉ có thể quay camera đi. Camera nhắm vào mắt cá chân, cũng nhắm ngay cái túi lớn buổi chiều.

Lan Song nheo nheo mắt, nói: “Cô giỏi lắm, lại có gu như vậy, mua đôi giày hiệu này.”

“Giày gì cơ?”

Mạnh Tầm không hiểu Lan Song đang nói gì. Thấy cô thật sự ngây thơ, Lan Song giải thích: “Cô nhắm vào cái túi màu trắng kia đi, trên đó có phải có logo tiếng Anh không, đó là nhãn hiệu giày đó.”

Mạnh Tầm “a” một tiếng, lập tức đứng dậy xuống giường.

Sau đó đi đến cái túi đó, quét hết thuốc men bên trên ra, mở ra xem, bên trong là một đôi giày thể thao.

Màu trắng, sờ lên chất liệu rất thoải mái.

Giọng của Lan Song vẫn còn vang lên bên tai: “Đôi giày này yêu cầu phải đặt trước nửa tháng, một đôi mười mấy vạn, chắc chắn không phải cô mua, nói đi, có phải là người bạn tốt Keith tiên sinh của cô không.”

Mạnh Tầm mím môi, buổi chiều cô thật sự tưởng là thuốc, cho nên mới cầm.

Trăm triệu lần không ngờ, dưới lớp thuốc còn giấu một đôi giày.

Cô lấy cớ có việc, cúp điện thoại của Lan Song. Ai ngờ cô ấy không những không hiểu sự nôn nóng của cô, còn ở đầu dây bên kia cười gian nói: “Nha, xem cái biểu cảm này của cô, chẳng lẽ đây là kinh hỉ anh ấy dành cho cô sao?”

Mạnh Tầm không đáp lại Lan Song, cúp điện thoại xong, nhìn về phía đôi giày mình thường đi đang đặt trên kệ, cũng là màu trắng, tuy không có rách, nhưng màu sắc đã cũ.

Tim Mạnh Tầm như bị điện giật. Cô cầm điện thoại, nhớ lại ngày đầu tiên cô đến nhà Lan Song làm việc, trong điện thoại của họ, anh từng nói: Keith, tối hôm đó tôi cũng chỉ là muốn đưa tiền cho em, nghiêm túc muốn em mua một đôi giày vải thôi. Thành kiến của em đối với tôi sâu thật đấy.

Bây giờ phần thành kiến đó sớm đã biến mất không thấy, biến thành anh rất tốt.