Quyển 1 - Chương 40

18 tuổi, lần đầu tiên bị một chàng trai ôm, không, là một người đàn ông lớn hơn cô tám tuổi.

Cô không thể bình tĩnh, bình thản mà chấp nhận, đặc biệt là khi xung quanh còn có mùi hương thanh mát lạnh lẽo trên người anh.

Cũng may đoạn đường không xa, anh ba bước làm hai đi vào bên trong, nói với người giống như quản gia: “Lấy hộp thuốc tới đây.” Quản gia ban đầu còn lo lắng Tam thiếu bị thương.

Thấy người trong lòng anh, liền vội vàng rời đi, một lát sau cầm hộp thuốc quay lại.

Cô không có tâm trí thưởng thức thiết kế bên trong, nhưng khi mới gặp vẫn cảm thấy kinh ngạc. Tất cả đều là phong cách Trung Hoa, khiêm tốn mà vẫn toát lên sự xa hoa.

Chỉ nói đến chiếc hộp thuốc bằng gỗ mà anh đang cầm trên tay, những vật nhỏ dễ dàng đặt ở góc bám bụi này, đều được làm bằng những hộp gỗ tốt nhất. Cả căn nhà, mơ hồ đều có thể toát ra mùi hương gỗ thanh đạm tinh tế.

Mạnh Tầm nghĩ, mùi hương lạnh lẽo trên người anh, hẳn là không phải nước hoa, mà là do ở đây lâu năm mà có.

“Xì.” Lại một cơn đau, khiến cô hoàn hồn.

Đầu óc say rượu cũng tỉnh táo vài phần.

Cô nhìn qua, chỉ thấy anh lại đang quỳ trên đất, mái tóc hơi dài rủ xuống, vài sợi che khuất con ngươi sâu thẳm của anh. Gương mặt góc cạnh lúc anh cau mày sẽ trông có vẻ quyến rũ hơn ngày thường.

Mạnh Tầm dùng tay véo vào đùi, để giảm bớt cơn đau khi anh xịt thuốc.

“Vốn dĩ đã không có nhiều thịt, lại còn véo nữa, xương cốt cũng nát mất.” Lan Trạc Phong cất thuốc đi, đứng lên, vỗ vỗ vai cô: “Quản gia đã gọi bác sĩ đến bó xương rồi, em hôm nay cứ ngoan ngoãn ở đây đợi đi.”

Cô làm sao lại không ngoan ngoãn?

Không đúng rồi.

“Tôi phải về trường học.” Cô nói.

Thật ra Lan Trạc Phong biết, Mạnh Tầm đang cố gắng tỏ ra tỉnh táo, nhưng cô không quên việc phải về trường, đó là vì cô biết mình hiện tại không tỉnh táo, về trường học là sự bảo vệ tốt nhất cho cô.

“Sẽ đưa em về.”

Lan Trạc Phong hạ thấp giọng, không nói nhiều với cô, chỉ nhấn mạnh trọng điểm: “Dù sao cũng phải xem chân cho xong đã, phải không?”

Mạnh Tầm trong lòng gật gật đầu, cũng đúng, dù sao cũng phải xem chân cho xong.

“Vậy phải ở đây bao lâu?”

Cô là muốn biết mình phải bị kẹt ở đây bao lâu.

“Không biết, có thể là một giờ?” Lan Trạc Phong cúi mắt cười: “Cũng có thể là cả đời.”

Mạnh Tầm cảm thấy hôm nay Lan Trạc Phong nói chuyện rất lạ, không nghe ra được anh rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì.

Cô nghĩ, sớm biết hôm nay không uống rượu, như vậy năng lực lý giải của cô cũng có thể cao hơn một chút, không đến mức nghe như lọt vào trong sương mù.

Cũng may bác sĩ rất nhanh đã tới, căn bản không đến một giờ, mười phút sau đã vô cùng lo lắng đi vào.

Ông xem chân trái của Mạnh Tầm, đầu tiên là rất nhẹ nhàng ấn, khi Mạnh Tầm thả lỏng cảnh giác, ông bỗng nhiên dùng sức bẻ một cái, “rắc” một tiếng, xương cốt đã về lại vị trí cũ.

Cơn đau muộn màng mới ập đến, cô hít một hơi khí lạnh.

“Bây giờ tuy đã về lại vị trí cũ, nhưng tốt nhất hai ngày này trước hết không nên đi lại nhiều, để tránh sẽ càng sưng hơn.” Bác sĩ dặn dò xong, cũng không ở lại lâu, cầm hộp thuốc rời đi.

Cả căn nhà, chỉ còn lại Mạnh Tầm và Lan Trạc Phong.

Người hầu lên pha trà, đã đổi lá trà mới, rồi bưng khay rời đi.

“Keith tiên sinh, khi nào tôi có thể rời đi?”

Lan Trạc Phong ngồi ở bàn trà, chiếc ghế bành càng làm tôn lên vẻ lười biếng của anh.

Anh liếc Mạnh Tầm một cái, một tay đặt trên tay vịn, vừa pha trà vừa hỏi: “Vội vã về như vậy làm gì?”

“Vậy tôi ở đây làm gì?”

Cô thấp giọng hỏi lại. Hơn nữa trong nhà này có một loại hương khí, làm cô đặc biệt buồn ngủ, muốn ngủ.

“Em muốn làm gì, thì làm đó.”

Lan Trạc Phong cười khẽ, không trêu cô nữa, nói: “Vậy đến tâm sự đi.”

“Tâm sự gì ạ?” Mạnh Tầm xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Tôi và Keith tiên sinh, có gì để tâm sự đâu?”

Anh là người thành đạt trong xã hội.

Cô là một sinh viên.

Thế giới quan và tầm nhìn đều khác nhau, có thể tâm sự cái gì chứ?

“Vậy thì tâm sự xem khi nào em mới có thể không gọi tôi là Keith tiên sinh.”

Quan hệ của họ không nên vẫn xa lạ như vậy.

Mạnh Tầm ngước mắt, nhìn về phía người đàn ông trước bàn trà. Anh lúc này đã pha xong trà, ngón tay thon dài đặt chén trà vào khay, sau đó bưng lại đây.

Sofa ở đây chỉ có một dãy dài, không có ghế đôi hay ghế đơn.

Đợi đến khi Mạnh Tầm phản ứng lại được rằng anh muốn ngồi cùng cô.

Anh đã ngồi xuống bên cạnh cô.

Cùng với mùi hương lạnh lẽo của anh ập tới, trong lòng cô nghi vấn, anh đây là có ý gì.

“Không gọi ngài là Keith tiên sinh, thì gọi là gì?”

Chỉ có gọi là Keith tiên sinh, mới có thể làm cô cảm thấy anh không phải là Lan Trạc Phong, không phải là người nhà họ Lan.

“Gọi gì cũng được.”

“Ví dụ như?”

“Keith, Tam thiếu. Tóm lại không cần gọi tôi là Keith tiên sinh nữa.” Anh khẽ cười nói ra nguyên do: “Tiên sinh tiểu thư, có chút xa lạ.”

Anh dựa ra sau, cả người lún vào sofa. Chỗ sofa hãm xuống, kéo cô trượt về phía anh thêm một chút.

Là vô tình, cho nên cả hai đều không cố ý chú ý đến điều này.

Chỉ là khoảng cách gần hơn rất nhiều, khó có thể xem nhẹ.

Mạnh Tầm nâng chén trà, hơi nóng bốc lên, cô thổi cho nguội bớt.

Cô cảm thấy mình thật sự say đến hoang đường, đầu óc choáng váng nghĩ đến cái gì liền nói cái đó, cũng không nghĩ có thích hợp hay không.

Bởi vì trước khi uống trà, cô giống như thuận miệng hỏi: “Vậy ngài muốn tôi gọi ngài là gì?”

Anh muốn, tôi muốn.

Không khí căng như dây đàn, còn có sự đánh giá âm thầm.