Quyển 1 - Chương 38

Mạnh Tầm tự nhiên trở thành người nghe lén, mà nhân vật chính trong câu chuyện, lại chính là cô.

Hóng chuyện mà lại hóng trúng chuyện của mình, Mạnh Tầm nắm lấy tay nắm cửa, yên lặng lắng nghe.

“Tam thiếu không thể nào thật sự thích cô sinh viên đó chứ?”

“Sao có thể, sinh viên chỉ là chơi qua đường thôi, bọn họ cuối cùng đều sẽ lựa chọn đối tượng do gia tộc sắp đặt.”

Người kia nhỏ giọng xì xào: “Tam thiếu chỉ là cảm thấy cô ta có chút mới mẻ thôi. Cuộc sống về đêm của các công tử nhà giàu, muôn màu muôn vẻ lắm.”

Đợi người đi rồi, Mạnh Tầm mới vặn tay nắm cửa. Nước chảy qua tay cô, cô thầm nghĩ, anh thật lợi hại.

Bên cạnh anh chỉ cần xuất hiện một người, là có thể dấy lên những lời bàn tán kinh thiên động địa, phiên vân phúc vũ.

Có thể thấy được uy vọng, danh tiếng của anh vang dội khắp Hương Sơn.

Đó là một độ cao mà cô không thể nào với tới, là ngẩng đầu, nhón chân, vươn tay, cũng vẫn còn kém một khoảng cách xa vạn dặm.

Cũng may là, cô chưa từng nghĩ tới việc sẽ ngẩng đầu, nhón chân, hay vươn tay để với tới.

Nghĩ như vậy, trong lòng cô liền an ủi hơn nhiều.

Mạnh Tầm tắt vòi nước, xoay người đi ra ngoài.

Đi đến sảnh ngoài, đâu còn cảnh náo nhiệt lúc nãy, khắp phòng chỉ còn ghế trống, người đã đi hết.

Mạnh Tầm tìm người cũng không thấy, Lan Song thật sự không đưa cô về, cũng thật sự không đáng tin cậy.

Bờ vai cô trĩu xuống. Phía sau vừa vặn có người vỗ nhẹ, một lực đạo rất nhẹ.

Cô quay đầu lại, tưởng là Cao Trạm. Khóe miệng Mạnh Tầm mím lại, cô nhớ anh ta, là người đã lau ghế bành lúc nãy, phỏng chừng là chủ ở đây.

Cô nói: “Chào anh, Lan Song đi đâu rồi ạ?”

Cao Trạm cười một tiếng: “Cô ấy xuống núi rồi, đi chơi với cậu Từ rồi. Mạnh tiểu thư định về sao?”

Phỏng chừng là người đàn ông chơi game lúc nãy.

Mạnh Tầm cảm thấy mình như vậy, có được xem là bị bỏ rơi không?

Nơi này vẫn là tư gia trên núi, tuy không quá cao, nhưng ít nhiều cũng yên tĩnh, taxi cũng không có.

Không phải là hẻo lánh, mà là ngưỡng cửa của tư gia này quá cao quý, xe bình thường không dám đi lên.

“Vâng, tôi định về.” Mạnh Tầm hỏi: "Gần đây đi đâu để đón xe được ạ?"

Cao Trạm treo một nụ cười chu đáo nhưng không quá mức lấy lòng: “Ở đây không đón xe được đâu ạ.”

Vậy cô phải làm sao?

Nơi này cần phải có người khác đưa, hoặc là xe riêng đi lên. Lần này Mạnh Tầm cảm thấy mình đã bị bỏ rơi một cách triệt để.

Cô cúi mắt không nói.

Lúc Lan Trạc Phong từ sân sau đi lên, đập vào mắt chính là một màn này.

Cô giống như một đứa trẻ bị lạc, không tìm được đường về, đôi mắt hạnh ngấn nước, trong ánh mắt vô cớ có thêm vài phần bi thương.

Sau khi uống rượu, cảm tính đã lướt qua lý tính.

Mạnh Tầm ghét dáng vẻ yếu đuối này của chính mình. Ngay khoảnh khắc cô đang mờ mịt, có người nhẹ nhàng đẩy Cao Trạm ra: “Tránh ra.”

Nghe tiếng nhìn lại, anh đang đứng sau lưng Cao Trạm, trên tay còn kẹp điếu thuốc. Cả sảnh đường trống vắng, vang lên giọng nói trầm thấp của anh: “Tôi đưa em đi.”

Cao Trạm không ngờ, Tam thiếu vẫn còn đang trong giai đoạn lấy lòng cô.

Lan Trạc Phong có hành động muốn dụi tắt điếu thuốc, Cao Trạm đứng trước mặt anh kịp thời dùng hai tay hứng lấy, cho dù tàn thuốc có nóng, cũng rơi vào trong tay, bị anh ta kịp thời ném vào gạt tàn bằng gỗ tốt nhất: “Tam thiếu, Mạnh tiểu thư, đường núi đi chậm ạ.”

Trên tay Lan Trạc Phong vẫn còn lưu lại mùi thuốc lá, mùi thuốc lá của anh rất đặc biệt, đến cả bàn tay kẹp thuốc cũng nhuốm mùi hương.

Anh lễ phép khắc chế mà đặt tay hờ lên vai cô, thật ra không hề chạm tới. Chỉ thiếu một chút nữa thôi, chỉ là khoảng cách rất gần, tứ chi là vậy, mùi thuốc lá cũng vậy.

“Không ngại chứ?”

Đã ôm hờ cô mang ra ngoài, bây giờ mới giả vờ lịch thiệp trưng cầu ý kiến của cô.

“Có ngại.” Mạnh Tầm vừa mở miệng, đã là lớn gan, cũng có thể khiến Lan Trạc Phong bật cười.

Sau khi uống rượu lại càng như vậy. Cái tính quật cường đó gấp đôi lúc tỉnh táo.

Chú Tuấn kịp thời lái xe tới, vững vàng ổn định, kỹ thuật vô cùng điêu luyện, trực tiếp dừng cửa sau của xe ngay trước mặt họ.

Lan Trạc Phong tự mình mở cửa xe. Cô ở trong vòng tay anh, nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của anh, nói: “Ngại cũng vô dụng, lên xe đi.”

Mạnh Tầm cứ đứng lì ở cửa xe không động, tay vịn khung cửa, giống như lên xe là phải đi chịu chết vậy.

Nhưng thật ra cô biết đâu phải là đi chịu chết, lên xe cô sẽ được an toàn, có người đưa cô về, cô nên vui vẻ mới phải. Nhưng cô luôn cảm thấy, anh đối xử với cô quá tốt.

Tốt đến mức làm cô có chút sợ hãi.

“Tôi cũng sẽ không bán em.” Anh an ủi.

“Vậy ngài đưa tôi về trường học sao?”

Lan Trạc Phong nghiêm túc, giảng đạo lý cho cô nghe: “Em uống say rồi, sao mà về trường học được? Thông báo cho bạn cùng phòng đến đón em à? Dù sao xe của tôi cũng không thể lái vào trong đó.”

Mạnh Tầm cẩn thận suy nghĩ, đưa ra câu trả lời: “Vậy đến nhà Lan Song.”

“Được.”

Lan Trạc Phong mời được vị Phật quật cường này lên xe, rồi tự mình đi vòng sang bên kia, mở cửa xe lên ngồi.

“Về nhà.” Lan Trạc Phong nói.

Chú Tuấn như nghe được chuyện gì đó không thể tin nổi: “Ngài lừa người ta à?”

Lan Trạc Phong liếc mắt nhìn Mạnh Tầm đang ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, nhỏ bé, bỗng nhiên rất may mắn vì cô không hiểu tiếng Quảng Đông. Anh dùng tay che miệng ho nhẹ: “Lái xe đi.”