Đây là lần đầu tiên Mạnh Tầm cảm nhận được sự tàn khốc của xã hội.
Trước khi cô gọi cuộc điện thoại đó, cô có nói đến rách miệng, giáo viên phụ đạo vẫn một mực bắt cô viết kiểm điểm, không có chút đường nào để thương lượng.
Nhưng chỉ trong vòng một phút sau khi cuộc điện thoại kết thúc và giáo viên phụ đạo từ bên ngoài đi vào, chuyện này đã được giải quyết một cách hoàn mỹ.
Mạnh Tầm chỉ nhớ rõ lúc ấy là hiệu trưởng cùng trợ lý của mình vô cùng lo lắng chạy đến văn phòng của giáo viên phụ đạo.
Vị giáo viên kia đầu tiên là kinh ngạc, sau đó cong lưng cung kính nói: “Thưa hiệu trưởng, sao ngài lại đến đây ạ?”
“Tôi mà không đến thì không biết cô lại uy phong như vậy, đi làm khó một học sinh.”
Hiệu trưởng chỉ vào Mạnh Tầm: “Tối hôm đó là cháu ngoại gái của giáo sư Anne đưa em ấy về, sao lại thành tác phong bại hoại của bạn học này rồi?”
“Giáo sư Anne?” Giáo viên phụ đạo oan ức nói: “Bạn học này đâu có nói với tôi là tiểu thư nhà họ Lan đâu ạ.”
Hiệu trưởng nhìn Mạnh Tầm: “Bạn học, em không nói với giáo viên phụ đạo của mình sao?”
Giáo viên phụ đạo nhìn sang, Mạnh Tầm thấy được sự cầu xin trong ánh mắt của cô ta, muốn cô thừa nhận, để lấy đó làm cớ trốn tránh trách nhiệm của mình.
Đáng tiếc, Mạnh Tầm không phải là quả hồng mềm, càng không phải thánh mẫu.
Cô hiểu rõ lần này là nhờ người nhà họ Lan giúp đỡ mới có thể thuận lợi giải quyết, nếu không thì hôm nay cô nhất định sẽ bị buộc viết kiểm điểm.
Cho nên cô sẽ không ngốc đến mức, có người giúp rồi mà lòng thánh mẫu còn tràn lan.
“Em đã nói là có một bạn nữ sinh đưa em về.” Mạnh Tầm nhìn hiệu trưởng: “Nhưng giáo viên phụ đạo không nghe em giải thích.”
Hiệu trưởng liếc mắt nhìn giáo viên phụ đạo, sau đó nhìn Mạnh Tầm, nói: “Được rồi, phu nhân Anne đã nói với tôi, là tiểu thư Lan Song đưa em về, em cứ yên tâm học hành đi.”
Mạnh Tầm khẽ cúi đầu cảm ơn hiệu trưởng.
Sau đó, cô rời khỏi văn phòng. Còn chưa đi xa đã nghe thấy tiếng giáo viên phụ đạo: “Hiệu trưởng, tôi không biết cô ta quen người nhà họ Lan, là đứa cháu trai đang học ở đây của tôi đã báo cho tôi, không phải lỗi của tôi. Ngài phải giúp tôi đó.”
“Bây giờ không phải tôi giúp cô, mà là cô giúp tôi đấy!”
Hiệu trưởng tức giận mắng: “Năng lực của cô lớn thật, lại có thể khiến người nhà họ Lan đích thân gọi điện cho tôi. Cô gây ra phiền phức cho tôi, cô giúp tôi giải quyết đi!”
Mạnh Tầm không nghe nữa, vì Lan Song đã gọi điện tới.
Cô vừa đi vừa nghe máy.
“Hiệu trưởng đi rồi chứ?”
“Đi rồi. Tớ ra ngoài rồi đây.”
“Vậy thì không cần quan tâm nữa, bây giờ có kịp đến chỗ Anne không? Mọi người đều đang đợi cậu ăn cơm đó.”
“Tớ qua ngay đây.”
Mạnh Tầm vội vàng đến nhà bà Anne. Ngay khoảnh khắc cô nhấn chuông cửa, cửa gỗ ở sân sau liền mở ra.
Một cơn gió vừa lúc thổi vào, người mở cửa mặc áo sơ mi, mái tóc hơi dài khẽ bay theo gió.
Anh một tay vịn cửa, đứng trong lối đi nhỏ có cổng vòm kiểu Pháp, nền gạch theo phong cách điền viên càng làm tôn lên vẻ lười biếng và tùy tính của anh.
Anh mở lời, giọng đầy hài hước: “Mạnh tiểu thư, em làm tôi đợi lâu quá.”
Mạnh Tầm vai đeo chiếc cặp sách đã dùng mấy năm, gương mặt trái xoan thuần khiết lấm tấm mồ hôi.
Thấy người mở cửa, cô hiển nhiên có chút ngẩn người, không phải bất ngờ vì anh ở đây, mà là bất ngờ vì câu nói kia của anh.
Đợi cô?
“Keith tiên sinh đang đợi tôi sao?”
“Nếu không thì sao?”
“Đợi tôi làm gì?”
Anh cười khẽ, nghiêng người để Mạnh Tầm đi vào, sau đó cúi mắt cười nhạt: “Muốn xem em có khóc nhè không.”
Ác... Hóa ra là vì ý này, muốn xem cô có bị dọa đến khóc nhè không.
“Trông tôi rất hay khóc sao? Tôi lại không phải trẻ con.”
Mạnh Tầm đeo balo đi ngang qua người Lan Trạc Phong cao lớn, trong mắt anh cô đúng là rất giống trẻ con. Lại nghe cô dùng một giọng điệu nhẹ nhàng: “Sao tôi lại có thể khóc được chứ?” Cô như đang tự hỏi lại chính mình.
Không trách cô lại tự hỏi mình.
Bởi vì trên thế giới này còn có người sẽ lo lắng cô khóc nhè.
Thật là hiếm thấy.
Cô tự nhận mình rất kiên cường, từ nhỏ đã phải vội vàng làm đồ thủ công phụ giúp gia đình, nước mắt đối với cô mà nói, là thứ vô dụng nhất.
Cô sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà khóc lóc.
Cửa sân sau đã được đóng lại, trong phòng chỉ còn lại những vệt nắng chiếu vào.
Mạnh Tầm vừa thay đôi dép lê mà bà Anne đã đặc biệt mua cho cô, vừa cúi mắt nhẹ giọng: “Hơn nữa, không phải Keith tiên sinh đã nói với tôi không phải chuyện lớn sao, cũng đã giúp tôi giải quyết rồi, cảm ơn ngài.”
Mạnh Tầm không cố ý nói lời cảm ơn, mà là hòa lẫn vào trong cuộc đối thoại.
Đến cả cách nói cảm ơn của cô cũng thật khác người.
Cô đi về phía trước, sau khi cô đi được hơn hai bước, Lan Trạc Phong đẩy cửa sổ ra.
Chuông gió bị cơn gió ùa vào làm lay động, giọng nói của anh theo đó truyền vào tai cô: “Em rất kiên cường, nhưng không phải cứ kiên cường mới được khen, khóc cũng sẽ được khen.”
Bước chân Mạnh Tầm dừng lại. Cô vẫn luôn cho rằng, phải ngoan ngoãn hiểu chuyện, phải kiên cường thì mới được khen.
Khóc cũng sẽ được khen sao?