Mấy sinh viên đi ngang qua đều nhìn về phía này, người không biết còn tưởng Mạnh Tầm đã làm chuyện gì có lỗi với Trần Nghị, bị cậu ta bắt quả tang.
Mạnh Tầm liếc mắt nhìn Trần Nghị, xoay người rời đi, nhưng lại bị cậu ta ngăn lại.
“Tại sao cậu lại lạnh nhạt như vậy?”
Trần Nghị tự cho là đúng nói: “Vừa nãy thấy cậu ở bên cạnh xe tạm biệt người khác, đâu có trưng ra bộ mặt này.”
“Vậy tôi nên đối xử với cậu thế nào?” Mạnh Tầm nói: “Tôi từ lúc bắt đầu đã nói, tôi không muốn quen biết cậu, chứ không phải hôm nay mới nói.”
Đích thực, cô ở thư viện lúc đó đã tỏ rõ thái độ không cần thiết phải quen biết. Chứ không phải đến đây mới nói.
Trần Nghị bị câu hỏi của Mạnh Tầm làm cho cứng họng, nghẹn nửa ngày, khinh miệt nói: “Nếu tôi cũng lái Rolls-Royce, lúc ở thư viện, có phải cậu đã chủ động đến làm quen với tôi không?”
Không tranh luận với kẻ ngốc, không tranh luận với kẻ ngốc, không tranh luận với kẻ ngốc.
Mạnh Tầm ở trong lòng niệm ba lần, cuối cùng mới không chút biểu cảm, im lặng ba giây rồi nói: “Ồ, vậy cậu đi mua đi. Rồi hãy đến làm quen với tôi.” Cô biết cách chọc tức người khác nhất.
Cô không đáng phải giải thích nhiều như vậy, càng không cần thiết phải tự chứng minh mình không phải loại người như trong miệng cậu ta nói. Tùy cậu ta nghĩ.
Mạnh Tầm xoay người rời đi, bỏ lại Trần Nghị đang tức tối giậm chân tại chỗ.
Nếu cậu ta có tiền thừa, đã sớm mua rồi! Không đúng, ý cô ta là gì, là đang khinh thường cậu ta sao?
Cậu ta cho dù không phải rất giàu, nhưng nhà cũng có công ty ở Hương Sơn, từ khi nào lại bị người khác khinh thường như vậy?
Trần Nghị nhìn bóng lưng Mạnh Tầm: “Cậu sẽ phải hối hận.”
Mạnh Tầm trở về ký túc xá, mẹ gọi điện tới.
Nếu là sớm hơn nửa giờ, cô còn đang ở nhà Lan Song, mẹ mà gọi điện tới, nếu bị biết, chắc chắn sẽ lo lắng.
Cô thở phào nhẹ nhõm, đi ra ban công nhìn bóng cây ngoài cửa sổ, nhấn nút nghe.
“Tiền bồi thường của bà ngoại con đã được thanh toán đầy đủ rồi.”
“Vậy gần đây con về một chuyến, cùng mẹ đến bệnh viện hẹn bác sĩ...”
“Sức khỏe của mẹ thật ra vẫn ổn, chủ yếu là khoản tiền này, mẹ để vào trong thẻ cho con. Năm hai ký túc xá không chắc đã xin được, con còn phải ra ngoài ở, chỗ nào cũng cần dùng tiền.”
“Đến lúc đó hãy nói, bệnh của mẹ cũng phải chữa.” Mạnh Tầm cúi mắt, nói: “Con không muốn trên đời này không còn một người thân nào cả.”
Người ở đầu dây bên kia dường như cũng trầm mặc, sau đó thở dài, như thể đã đưa ra một quyết định nào đó: “Thật ra, mẹ vẫn luôn không nói thật với con. Bây giờ bà ngoại mất rồi, mẹ cũng sẽ nói cho con biết sự thật, thật ra ba của con vẫn còn sống, cũng đang ở Hương Sơn.”
Mạnh Tầm “à” một tiếng, dường như một chút cũng không bất ngờ.
“Con chẳng lẽ không cảm thấy kinh ngạc hay bất ngờ sao?” Mẹ cô nói: “Con còn có một người ba.”
Mạnh Tầm biết mẹ là vì câu nói kia của cô: "Không muốn trên đời này không còn một người thân nào cả."
Nhưng trong thâm tâm cô, người thân chỉ có mẹ và bà ngoại, cho dù gã đàn ông phụ bạc kia còn sống, thì có quan hệ gì với cô đâu?
“Thật ra con lại hy vọng mẹ đừng nói cho con biết, bởi vì ông ta sống hay chết cũng không liên quan đến con.”
Mạnh Tầm nói xong, mới cảm thấy giọng điệu của mình không tốt lắm.
Đối với mẹ, cô không biết làm nũng, nhưng trong lòng lại rất yêu thương, cô cũng không muốn mất đi bà, liền hòa hoãn thái độ một chút, nói: “Mẹ, chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được rồi, có một số chuyện nên buông bỏ, cũng đừng ôm ảo tưởng nữa.”
Mẹ cô ở bên kia “ai” một tiếng, còn giấu đầu hở đuôi nói: “Mẹ đâu có ảo tưởng gì, mẹ sớm đã không nghĩ đến nữa rồi, chỉ là nói cho con biết thôi. Sắp đến nghỉ lễ Quốc Khánh rồi phải không?”
Mạnh Tầm “ừm” một tiếng, sau đó hai mẹ con lại nói thêm vài chuyện linh tinh, lúc cúp điện thoại, đã trò chuyện được nửa giờ.
Còn về người cha trong điện thoại, trong đầu Mạnh Tầm hiện lên những mẩu báo cắt ra mà mẹ thường cất giữ trong ngăn kéo.
Hình ảnh của người đàn ông, tên công ty của ông ta.
Mẹ đã cẩn thận như vậy, sao cô lại không biết được?
Liên tiếp mấy ngày trôi qua trong yên bình.
Đến thứ Sáu, ngày hẹn đến chỗ cô Anne, Mạnh Tầm lại bị giáo viên phụ đạo gọi lên văn phòng.
Giáo viên phụ đạo chỉ vào máy tính: “Em lại đây nhận xem cái này có phải em không.”
Mạnh Tầm tiến lên, cúi đầu xem hình ảnh.
Trong camera giám sát là cảnh tối cuối tuần lúc Lan Song đưa cô về, nhưng camera chỉ có thể thấy Mạnh Tầm, không thấy được bóng người bên trong xe, không biết là nam hay nữ, cho nên khi cô nói trong xe là nữ, giáo viên phụ đạo liếc cô một cái.
“Bây giờ xuất hiện trong camera là siêu xe, còn có cả cảnh em từ siêu xe bước xuống.”
Giáo viên phụ đạo nói: “Hoàn cảnh gia đình của em tôi biết rõ, em bây giờ mau nói thật cho tôi biết, rốt cuộc là chuyện gì.”
Mạnh Tầm khẽ nhíu mày, dùng đầu ngón chân cũng biết là ai nói, chỉ là cô không ngờ đức hạnh phẩm chất của một người lại có thể ti tiện đến vậy.
“Em có biết bây giờ trong trường rất nhiều người đang đồn không? Đồn rằng em bị...”
Giáo viên phụ đạo dừng lại một chút, nói: “Bây giờ là nhà trường bảo tôi tìm em nói chuyện.
Em cho dù thiếu tiền, cũng không thể đi làm một số chuyện không đứng đắn, đó là trái pháp luật, đạo đức suy đồi.”
“Thưa cô, em đã nói rồi, người trong xe là nữ sinh, là chủ nhà nơi em làm thêm cuối tuần.” Mạnh Tầm cảm thấy thật hoang đường: “Em còn chưa đến mức vì tiền mà bán đứng nhân cách của mình.”
“Phải không?” Giáo viên phụ đạo lại mở ra một video giám sát khác: “Vậy cái này là nam hay nữ?”