Khi còn nhỏ, phim truyền hình hay chiếu cảnh các tiểu thư nhà giàu thì cao ngạo, kiêu căng và ngang ngược.
Sau khi lớn lên, mới thấy tiểu thư nhà giàu ngoài đời thực thì lại rất thích hóng chuyện, cũng không có khái niệm về dòng dõi.
Cho dù Mạnh Tầm chỉ là một đầu bếp, cô ấy cũng có thể kéo tay cô, ngồi trên sofa, còn thân thiết đắp cho cô một tấm chăn mỏng để ngăn hơi lạnh từ điều hòa, sau đó chớp chớp cặp mắt có nét tương tự với nam chính mà cô ấy đang hóng chuyện, hất hất cằm: “Làm ơn cô mau nói đi mà, tôi thật sự rất muốn biết.”
Cái này bảo Mạnh Tầm phải nói sao đây?
Anh đã có tâm giúp cô che giấu, sao cô có thể nói ra được. Nhưng nếu không nói, Lan Song chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô.
Trong lúc cấp bách, cô đành phải nói dối: “Chỉ là tình cờ gặp lúc làm thêm ở tiệm sách thôi. Hôm đó anh ấy mượn một cuốn Kiêu hãnh và Định kiến” – vẫn là lời nói dối cũ.
“Kiêu hãnh và Định kiến?” Lan Song nói: “Anh ấy thích xem loại sách tình yêu này từ khi nào vậy?"
"Với lại, hai người chỉ là quen nhau ở tiệm sách, nhưng từ quen biết đến kết bạn, hẳn là phải có một quá trình chứ, tôi muốn nghe tại sao hai người lại trở thành bạn bè.”
Chuyện này mà kể ra thì dài lắm, liên lụy đến cả thẻ sinh viên, sách tiếng Bồ Đào Nha, rồi mấy cuộc điện thoại, mấy tin nhắn, và vài lần gặp mặt.
Lúc những chuyện đó xảy ra thì không cảm thấy có gì, nhưng bây giờ bị Lan Song hỏi dồn, những ký ức này không dưng lại sinh ra vài phần mập mờ.
Mạnh Tầm chỉ có thể nói qua loa, rằng chỉ là quen biết ở chỗ bà Anne, có nói chuyện vài lần.
“Người nói chuyện với anh ba tôi thì nhiều lắm, có thấy anh ba tôi chủ động kết bạn với ai bao giờ đâu.”
Lan Song tự nhiên là không tin, lại càng tò mò: “Tính tình anh ấy tệ như vậy, cô làm thế nào mà kết bạn được với anh ấy thế?”
“Tính tình tệ?” Mặc dù giữa họ từng có thành kiến, nhưng cô có thể đặt tay lên lương tâm mà nói, tính tình của Lan Trạc Phong thật sự rất tốt.
“Anh ấy là người có tính tình tốt nhất trong những người tôi từng gặp. Keith, ừm, có thể là do tôi chưa từng thấy anh ấy nổi giận.”
“Cô nghĩ tôi nói nổi giận là gào to hét lớn sao?”
“Không phải à?”
“Cô không biết có một loại người gọi là ‘không nổi giận mà vẫn toát ra uy quyền’ sao?
Cái loại mà chỉ cần liếc cô một cái là khiến cô sởn gai ốc, không biết mình sai ở đâu, nhưng từ đó về sau nói chuyện đều phải cẩn thận từng li từng tí.
Đó là khí chất, nổi giận bằng khí chất đó. Anh ấy trước nay đều thích dùng ánh mắt để dọa người.”
Lan Song nhớ lại ánh mắt Lan Trạc Phong nhìn mình, chỉ một cái liếc mắt nhàn nhạt, cô ấy bất giác rụt vai lại: “Đáng sợ lắm.”
Mạnh Tầm cảm thấy Lan Song thật đáng yêu.
Còn Lan Song lại cảm thấy, Mạnh Tầm thật ra đã sớm quen biết anh ba, nhưng cô lại không hề lấy đó làm cớ để ra vẻ ta đây.
Phải biết rằng, những người bám víu vào quan hệ với anh ba, ít nhiều đều mang theo chút lợi ích, nhưng Mạnh Tầm từ đầu đến cuối, đều cho người ta cảm giác không muốn dính dáng nhiều lời.
Thật ra lúc ở trên lầu đi xuống, nhìn thấy người anh ba cao cao tại thượng của mình lại đang ngồi trên đất, cô ấy đã suýt buột miệng chửi thề.
Bây giờ bình tĩnh lại, cô ấy phát hiện ra trong mối quan hệ này, hình như anh ba mới là người nôn nóng hơn.
Từ hôm nay trở đi, Lan Song dường như đã xếp Mạnh Tầm vào cùng một phe với mình, còn nói: “Đợi tuần sau, tôi dẫn Giang Chi cho cô làm quen.”
“Giang Chi là ai?”
“Giang Chi, cô bạn thân lụy tình của tôi.”
Mạnh Tầm nghĩ, cố ý giới thiệu Giang Chi cho cô làm quen, lại còn là lụy tình, chẳng lẽ là lụy Tam thiếu sao?
“Tôi và Tam thiếu là quan hệ bạn bè bình thường, trong sáng, sẽ không làm cô bạn Giang tiểu thư của cô hiểu lầm đâu.”
“Cô đang nói gì vậy?” Lan Song cười trộm: “Nó sợ anh ba tôi lắm, người nó thích là bạn của anh ba tôi, Chu Hoài Luật cơ.”
Hơn nữa, trông anh ba của mình không có vẻ gì là muốn một mối quan hệ “trong sáng” đâu, nửa câu sau Lan Song không dám nói ra.
Hai người họ đã trò chuyện đến tận khuya, bắt đầu là xoay quanh Lan Trạc Phong, sau đó là xoay quanh đồ ăn, rồi lại sau nữa là chuyện trên trời dưới đất gì cũng nói.
Mạnh Tầm là một người sống nội tâm, lại cô độc, từ nhỏ đến lớn không có bạn bè gì.
Khoảnh khắc được ngồi kề gối tâm sự thế này, năm 18 tuổi cô mới được trải qua lần đầu tiên.
Sau đó là Lan Song cùng tài xế đưa Mạnh Tầm về trường học.
Hơn 10 giờ, trong trường đã sớm không còn bóng người, nhưng vẫn có thể thấy phía bên kia đường vẫn còn rất náo nhiệt.
Lan Song kéo tay cô, ngồi trên xe nói: “Tuần sau gặp nhé, hoặc là nếu trên đường không có tiết thì cũng có thể đến tìm tôi, tôi dù sao cũng không có việc gì làm.”
Một người ngồi trong xe, một người đứng ngoài xe, hai bàn tay giao nhau đặt trên cửa sổ.
Mạnh Tầm nói: “Thứ Sáu được không, tôi vừa hay thứ Sáu không có tiết học. Có thể đến chỗ cô Anne, làm chút điểm tâm cùng ăn.”
“Vậy quyết định thế nhé!”
Tài xế lái xe rời đi, Mạnh Tầm xoay người trở về trường, lại bỗng nhiên thấy Trần Nghị.
Trần Nghị đứng trong bóng tối, tầm mắt nhìn về phía chiếc Rolls-Royce màu đen vừa đi xa, sau đó lại nhìn về phía Mạnh Tầm: “Cậu trễ thế này, sao giờ mới từ bên ngoài về, ai đưa cậu về vậy?”
Nên nói thế nào đây?
Liên quan gì đến cậu.