Quyển 1 - Chương 26

Mạnh Tầm thu hồi tầm mắt, đôi mắt kia quá nóng bỏng, cô không muốn bị anh kéo vào, càng không muốn cuốn vào màn lừa gạt trắng trợn và táo bạo này.

Lan Trạc Phong sao lại không biết hành động quay đầu đi không muốn nhìn nữa của cô là vì sao.

Rõ ràng là cô không chấp nhận lời xin lỗi kia.

Lan Song vẫn còn ở ngoài lề, tưởng rằng câu xin lỗi đó là nói cho mình nghe, liền đẩy đẩy vai Lan Trạc Phong: “Anh ba, chúng ta là anh em ruột thịt, anh khách sáo quá rồi, chẳng phải chỉ là không nghe điện thoại thôi sao, sao lại phải xin lỗi chứ?”

Miệng thì nói không dám nhận, nhưng trong lòng lại mừng thầm.

Niềm vui chưa kéo dài được vài giây, đã bị một ánh mắt của Lan Trạc Phong dọa cho im bặt.

Là cô ấy tự mình đa tình.

Vậy câu đó là nói cho ai nghe?

Nhưng cô ấy nào dám hỏi, chỉ có thể nói: “Anh ba, anh thử xem món mì lạnh Mạnh Tầm làm đi.”

Mạnh Tầm như tìm được lý do để rời đi, ngay khi Lan Trạc Phong bước vào, cô đã quay gót đi vào trong bếp.

Người hầu kịp thời bày đĩa mì lạnh ra, Lan Song và Lan Trạc Phong ngồi đối mặt nhau, trong phòng ăn chỉ còn lại tiếng va chạm của đồ sứ.

“Có phải rất ngon không? Cô gái do Anne giới thiệu đó.”

Lan Song ăn say sưa, bỗng nhiên nói: “Đúng rồi anh ba, không phải mỗi thứ Năm anh đều đến chỗ Anne sao, vì sao cô ấy lại nói không quen biết anh?”

Mi mắt Lan Trạc Phong khẽ động, cảm giác tội lỗi càng sâu hơn.

Họ đối thoại bằng tiếng Quảng Đông.

Mạnh Tầm nghe không hiểu, hơn nữa cô lại đang ở trong bếp, cách cũng khá xa.

Mạnh Tầm dọn dẹp sạch sẽ những thứ còn lại trong bếp, cố tình kéo dài công việc, một mực không đi ra ngoài cho đến trước khi Lan Trạc Phong rời đi.

Mãi cho đến khi quản gia đến nói cô có thể tan làm, Mạnh Tầm mới rời đi.

Vì đã là ban đêm, xét đến vấn đề an toàn, quản gia đưa Mạnh Tầm ra ngoài khu biệt thự để đón xe.

Nhà họ Lan có tài xế riêng, nhưng đó đều là người chỉ phục vụ cho các thiếu gia tiểu thư nhà họ Lan, không phải ai cũng có thể ngồi lên xe riêng của gia tộc.

Sau khi Mạnh Tầm lên xe taxi, quản gia nói: “Tiểu thư rất thích cô, bảo tôi nói với cô, hẹn gặp lại vào chiều mai.”

“Vâng ạ.” Mạnh Tầm đáp, sau đó nói với tài xế đi đến đại học A.

Trên đường đi, cô đều ngẩn ngơ nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.

Ngược lại là bác tài, thường xuyên nhìn vào kính chiếu hậu, sau đó khẽ thốt lên bằng tiếng Quảng Đông: “Đại lão đó nha.”

Mạnh Tầm không hiểu, hỏi: “Bác tài, bác nói gì vậy ạ?”

“Cháu từ nơi khác đến à?” Bác tài chuyển sang tiếng Phổ thông: “Nhìn phía sau xe chúng ta kìa, đại lão của Hương Sơn hôm nay ra phố đó.”

Đại lão? Mạnh Tầm quay đầu nhìn lại, một chiếc Rolls-Royce đang chạy ở phía sau, cô nói: “Rolls-Royce ạ?”

Là vì xe đắt tiền sao? Nên mới được gọi là đại lão?

Bác tài cũng nghe ra được sự nghi hoặc trong lời nói của cô, liền giải thích: “Đương nhiên không phải vì Rolls-Royce đắt tiền rồi, Rolls-Royce ở đây chẳng là gì cả.

Quý là quý ở ba cái biển số xe treo trên đó kìa, Hồng Kông, Hương Sơn, đất liền đều có thể đi thẳng.

Ở Hương Sơn có được ba biển số xe, trừ nhà họ Lan ra thì chính là nhà họ Chu, hai nhà đó đều là GDP di động của Hương Sơn đấy.”

“Nhìn thấy không, biển số Ma Cao, đuôi số 11-11, là của Tam thiếu nhà họ Lan đó.”

Nghe thấy lời này, Mạnh Tầm thu hồi tầm mắt. Cô nhớ chiếc xe này, nhưng lúc ngồi trên xe của anh cũng không hề phát hiện anh có ba biển số xe.

Cũng không biết địa vị của anh ở Hương Sơn, lại cao quý đến mức người ta chỉ cần liếc qua biển số xe là có thể nhận ra.

“Sao anh ta cứ đi theo sau xe mình hoài vậy?” Bác tài nhìn Mạnh Tầm qua kính chiếu hậu, cô bé này lớn lên thật xinh đẹp, thật ưa nhìn, nếu không phải tuổi còn quá nhỏ, vẫn là sinh viên, ông còn tưởng chiếc xe phía sau là đang đi theo cô.

Mạnh Tầm không lên tiếng.

Cô không biết có phải là anh không, mà cho dù là vậy, thì lại có ý gì?



Trở lại ký túc xá, Mạnh Tầm tắm rửa xong đi ra.

Từ Tiểu Mi nằm trên giường, vừa đắp mặt nạ vừa cảm thán: “Làm ở tiệm trà sữa mệt thật sự, bận tối mắt tối mũi mà chỉ được có chút tiền.

Tớ thật sự nhớ Uy Thế quá, chỉ rót rượu thôi mà đã kiếm được bao nhiêu tiền rồi. Đúng rồi, cậu hôm nay đi đâu thế, sao cả ngày không thấy bóng dáng?”

Lúc cô rời đi hôm nay, quản gia có nói một câu: “Tiểu thư thích yên tĩnh. Trường học đông người nhiều miệng, cô chú ý một chút.”

Cô hiểu quản gia muốn cô không nói cho người khác biết về công việc của mình.

Dù sao gia thế nhà họ Lan cũng quá lớn, người có tâm thì nhiều, đều đang dòm ngó, một chút không cẩn thận là sẽ dễ dàng gây ra rắc rối.

Trước đây chắc chắn cũng từng xảy ra chuyện, nếu không sao có thể vào nhà họ Lan mà còn phải kiểm tra xem có mang theo vũ khí sắc bén hay không.

Họ đã cân nhắc rất nhiều về những mối lo an toàn này.

Cho nên Mạnh Tầm không nói thật với Từ Tiểu Mi, chỉ đáp: “Vẫn đang tìm thôi.”

Mạnh Tầm thu dọn sách vở xong, sau đó cũng nằm lên giường.

Chỉ là làm thế nào nhắm mắt cũng không ngủ được, lúc trằn trọc, cô bỗng nhiên mở miệng: “Tiểu Mi, cái vị Tam thiếu gia mà cậu nói ở Uy Thế hôm đó, nếu có người không cẩn thận đắc tội với anh ta, thì sẽ thế nào?”

“Sẽ chết rất thảm.” Tiểu Mi nói: “Sao cậu đột nhiên hỏi vậy, cậu đắc tội với anh ta à?”

“Sao có thể, tớ còn chẳng quen biết.” Mạnh Tầm có chút chột dạ.

Không thể đắc tội với anh, vậy chẳng phải chỉ có thể thuận theo anh sao?

Cho nên giữa họ, anh nói xin lỗi, có phải là đại biểu cho việc cô không thể có thêm bất cứ cảm xúc nào khác, cho dù bị anh lừa, cũng phải vui vẻ chấp nhận?

Nhưng sau khi cảm giác bị lừa gạt lắng xuống, những ký ức khác lại từ từ ùa về. Mạnh Tầm xoay người suy nghĩ, trước ngày hôm nay, lá gan của mình đã lớn đến mức nào.

Đối với anh, nói chuyện thì tùy hứng, xa cách đến mức không muốn nói thêm một lời.

Đối với anh thì từ chối thẳng thừng, lấy sách của anh rồi cũng không nóng không vội mà thong thả xem.

Thậm chí còn gửi tin nhắn cho anh, nói với anh rằng, cô không xem xong nhanh như vậy đâu.

Cô rốt cuộc không phân biệt được là ai đúng ai sai.

Cả hai thật ra đều không làm gì sai, nhưng lại cảm thấy ai cũng có lỗi.

Cô xoay người, thầm nghĩ, vậy thì đắc tội không nổi, nhưng trốn thì trốn được chứ?

Vì thế sáng sớm hôm sau, Mạnh Tầm liền thu dọn sách vở, cất vào trong túi, sau đó bắt xe buýt đến tập đoàn Mistralis.