Lauren ăn xong điểm tâm liền đi lên tầng cao nhất.
Thật ra cũng chẳng có việc gì của Mạnh Tầm, nhưng cô cố tình đi lên trước, còn cố ý dặn Mạnh Tầm ở lại: “Bữa tối nay cô làm đi, tôi muốn ăn chút gì đó khác biệt, ở nước ngoài ăn ngán hamburger với bánh mì lắm rồi.”
Mạnh Tầm biết, những người ở nước ngoài thường vì vấn đề ẩm thực mà không thể không tự mình xuống bếp.
Cho dù có quản gia hay người giúp việc đi theo, nhưng có những món ăn thật sự không thể tìm thấy ở nước ngoài.
Sau khi Lauren rời đi, quản gia tiến đến nói với Mạnh Tầm: “Xem ra tiểu thư rất thích tài nấu nướng của cô. Về tiền lương, phu nhân Anne hẳn đã nói với cô rồi, nhưng đó chỉ là chi phí lương tháng cho việc chuẩn bị trà chiều."
"Giống như hôm nay tiểu thư giữ cô lại làm bữa tối, chúng tôi sẽ trả thêm cho cô phí tăng ca, cùng với chi phí đi xe về trường học.”
Ban đầu Mạnh Tầm còn cảm thấy tiểu thư nhà giàu khó hầu hạ, nhưng bây giờ xem ra, vị tiểu thư tên Lauren này cũng không mắc bệnh công chúa, hơn nữa công việc này còn tốt hơn so với những gì cô tưởng tượng.
Cô không muốn mất công việc này.
Trở lại phòng bếp, Mạnh Tầm lại thấy trong lòng có chút thấp thỏm không yên.
Nếu Anne quen biết nhà họ Lan, vậy Keith chắc chắn cũng biết chuyện cô đến nhà họ Lan làm thêm.
Dù Keith sẽ không nhiều chuyện, nhưng khó mà đảm bảo anh ta sẽ không đem chuyện cô lỡ lời hôm đó ra làm trò cười lúc trà dư tửu hậu. Cô muốn loại bỏ khả năng này.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn quyết định gửi cho Keith một tin nhắn.
Lúc nhận được tin nhắn của Mạnh Tầm, Lan Trạc Phong đang trong một cuộc họp cấp cao tại tập đoàn Mistralis.
Anh đang ngồi ở ghế chủ tọa bọc da, lắng nghe cấp dưới báo cáo. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là tiến độ và lợi nhuận của các hạng mục đó.
Chỉ là so với dáng vẻ nơm nớp lo sợ của đám quản lý cấp cao, sợ nói sai một lời, Lan Trạc Phong lại có vẻ ung dung tự tại, đầu ngón tay nhịp nhàng gõ trên mặt bàn, dường như chẳng hề để tâm đến những tiến độ này.
Nhưng Chú Tuấn đứng sau lưng anh lại biết rõ, những số liệu này sớm đã được anh theo dõi và ghi tạc trong đầu mỗi ngày.
Chỉ là anh trước nay vẫn luôn có dáng vẻ vững như bàn thạch, có chút nhàn tản như vậy.
Nhưng anh nhàn tản là chuyện của anh, đám cấp dưới vẫn phải kẹp chặt đuôi, chỉ vì có những người trời sinh đã có khí chất quá lớn, cho dù gương mặt ôn hòa, cũng khiến người ta trong lòng run sợ.
Khi chiếc điện thoại cá nhân rung lên, Chú Tuấn đầu tiên là sững người.
Trong tháng này, tần suất Tam thiếu lấy điện thoại cá nhân đã vượt qua tổng số của cả năm trước.
Chú Tuấn khẽ cụp mắt, nghĩ cũng biết là ai gửi tới. Đang lúc phân vân có nên đưa điện thoại cho Tam thiếu không, vì lúc họp anh vốn không thích bị làm phiền, cho dù là người nhà họ Lan cũng không ngoại lệ, lại không ngờ rằng, anh vẫn đang nghe cấp dưới báo cáo, nhưng lại vươn tay ra.
Chú Tuấn không dám chậm trễ, lập tức đưa điện thoại lên.
Vị quản lý đang báo cáo lập tức tự giác im bặt. Tất cả mọi người trong phòng họp đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Dù trong lòng vô cùng tò mò vì sao Tam thiếu, người không thích bị làm phiền trong lúc họp, hôm nay điện thoại cá nhân vừa reo đã lập tức cầm lấy, nhưng lại không một ai có gan đi hỏi.
Thậm chí đến ngẩng đầu lên cũng không dám.
Mạnh Tầm: [Keith tiên sinh, xin hỏi ngài có rảnh không? Tôi có nhắn lại cho ngài, phiền ngài lúc nào rảnh thì gọi lại cho tôi. Việc gấp.]
Nhìn như là đang có việc cần tìm anh, nhưng thực chất lại là ra lệnh cho anh rảnh thì phải gọi điện.
Chú Tuấn đứng phía sau không cẩn thận liếc thấy được.
Trong lòng "chậc" một tiếng.
Dù biết nghé con mới sinh không sợ cọp, nhưng vị Mạnh Tầm tiểu thư này, lá gan cũng quá lớn rồi.
Ngược lại là Tam thiếu, anh lại khẽ "hừ" một tiếng, giống như đã quen, không có chút gì là trách tội.
Lan Trạc Phong sao lại không biết Mạnh Tầm lớn gan?
Nhưng anh đơn độc lại cảm thấy, cái cảm giác này chỉ có thể tìm thấy trên người Mạnh Tầm.
Cái tính quật cường cùng với vẻ ngoan ngoãn mềm mỏng hoàn toàn không hợp nhau kia, là nét độc nhất của riêng cô.
Nếu nói việc anh ngắt ngang cuộc họp đã dấy lên lòng tò mò của mọi người, thì hành động xem xong điện thoại rồi phất tay tan họp của anh chính là hoàn toàn châm ngòi cho một quả bom trong giới quản lý cấp cao.
Mọi người đều đang tò mò, người ở đầu dây bên kia chẳng lẽ là một nhân vật còn tôn quý hơn cả Tam thiếu sao?
Chú Tuấn đi theo một đám người rời đi.
Lan Trạc Phong đứng dậy, vừa bấm số gọi đi, vừa đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống cảnh đẹp hoàng hôn.
Điện thoại reo lên, Mạnh Tầm cũng không biết, một tin nhắn của cô sẽ khiến giới quản lý cấp cao của tập đoàn Mistralis bàn tán sôi nổi, càng không biết vì tin nhắn của cô, sau khi anh gọi lại, sẽ khiến cho các doanh nhân ở Hương Sơn đang chờ phê duyệt giấy tờ khởi công và kinh doanh phải đau đầu khổ sở, dày vò thêm một giờ đồng hồ.
“Keith tiên sinh, tôi có làm phiền đến ngài không?” Người mở lời trước là Mạnh Tầm.
Lan Trạc Phong thấy buồn cười, cười cái vẻ quật cường từ chối người khác của cô ngày đó, lại cười cái vẻ biết điều hiểu chuyện của cô hôm nay: “Nói trước xem, có chuyện gì tôi có thể giúp được em.”