Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngược Gió Lên Đỉnh Hương Sơn

Quyển 1 - Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mạnh Tầm nhìn dãy số 1111, thầm nghĩ có nên lưu tên ghi chú không, nhưng rồi lại cảm thấy mối liên hệ giữa họ không nhiều, sau này thứ Năm hàng tuần cũng không gặp nữa, thứ duy nhất kết nối họ là mấy quyển sách, trả sách xong thì sẽ chẳng còn gì liên quan.

Không cần phải để tên anh tồn tại trong cuộc sống của mình.

Mạnh Tầm không trả lời lại.

Cũng không hỏi, tại sao lại có nhiều cơ hội?

Lan Trạc Phong đặt điện thoại vào túi.

Chú Tuấn từ cửa chính của ngôi nhà cổ bước ra, thấy Lan Trạc Phong liền cười: "Lại đang trò chuyện với Mạnh tiểu thư đấy à?"

"Sao chú biết?"

Anh đứng cạnh cây tùng La Hán trị giá bạc triệu, khí chất cao quý toát ra từ tận cốt tủy.

"Ngoài cô Mạnh Tầm ra, còn ai xứng đáng để cậu phải cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn như vậy chứ."

Gần đây tần suất anh cầm điện thoại lên quá cao.

Ngày trước điện thoại cá nhân và công việc đều giao cho chú giữ, không biết từ lúc nào, điện thoại cá nhân lại do chính anh bảo quản.

Chú Tuấn hiểu Lan Trạc Phong, anh là người không thích cầm điện thoại, cảm thấy vướng víu, thế mà dạo này lại liên tục cúi đầu trả lời tin nhắn, không phải cho Mạnh Tầm thì còn có thể là ai?

Chú Tuấn cười nói xong, lại bảo: "Bà cụ đang giận cậu đấy."

Lan Trạc Phong day day mi tâm, cất bước đi vào trong: "Lan Tống đáp máy bay chưa?"

"Đáp rồi, đã ở biệt thự mới."

Sáng thứ Bảy, Mạnh Tầm bắt xe buýt đến địa chỉ Anne gửi hôm qua.

Khu vực này toàn là biệt thự, mỗi căn đều chiếm một khoảng đất rất lớn, những ngôi nhà lầu kiểu Tây xinh xắn nhưng không có nhiều hộ, vô cùng yên tĩnh, đúng là nơi ở của giới nhà giàu.

Địa chỉ Anne cho là căn nhà trong cùng, ngay sát bờ biển.

Mạnh Tầm đứng trước cửa, cánh cổng sắt hai lớp mở rộng.

Nghe cô Anne nói nơi này chỉ có một mình cô Lauren ở, cho nên người nhà đã mua riêng cho cô một căn nhà mới, chiếm diện tích chỉ hơn 300 mét vuông.

Có thể thấy, 300 mét vuông này đối với gia đình cô Lauren mà nói, chỉ là một nơi ở tạm bợ.

Chẳng phải chuyện gì to tát.

Ngay khi chuông cửa vang lên, một người có vẻ là quản gia bước ra.

Đây là lần đầu tiên, ngoài trên phim ảnh, Mạnh Tầm được thấy một phong thái cao sang đến vậy.

Lúc vào trong, cô không được mang theo ba lô, nó được quản gia đưa đến một phòng khác để thay đồng phục.

Mạnh Tầm biết, họ làm vậy là để đề phòng có người mang vũ khí sắc bén vào nhà.

Mạnh Tầm thầm nghĩ, ở Hương Sơn Úc này, ngoài Lan gia lão tam ở Uy Thế lần đó ra, cô Lauren hôm nay cũng là một nhân vật tầm cỡ.

Đến vào cửa nhà thôi cũng cần qua nhiều lớp kiểm tra nghiêm ngặt.

Đồng phục là một chiếc áo phông trắng đơn giản phối với quần thể thao đen rộng rãi.

Chỉ có điều bên hông phải thắt một chiếc tạp dề viền ren trắng, bởi vì cô đến đây để làm đồ ngọt.

Lúc đi ra ngoài, cô đi ngang qua khu vườn.

Một luồng khí mát lạnh ập đến, trong vườn có lắp điều hòa, nhưng không tinh xảo như ở chỗ Anne, chỉ có một thảm cỏ xanh mướt.

"Phu nhân Anne đã dặn dò tôi về công việc của cô. Tiểu thư Lauren vẫn đang nghỉ ngơi để điều chỉnh lại múi giờ, cô cứ làm xong đồ ngọt trước rồi đợi cô ấy là được. Cần gì cứ nói với tôi." Quản gia là một phụ nữ trung niên lên tiếng.

Có thể thấy Anne không chỉ dặn dò rằng Mạnh Tầm là do bà giới thiệu, mà còn nói cô không biết tiếng Quảng, cho nên ngay từ đầu bà quản gia đã nói tiếng Phổ thông:

"Tiểu thư có lẽ sẽ dậy vào lúc bốn giờ chiều. Sau khi làm xong đồ ngọt, cô có thể tự do đọc sách học tiếng Bồ ở lầu một."

"Phu nhân Anne đã nói cô là sinh viên nên tôi sẽ không can thiệp nhiều. Nhưng sau khi tiểu thư dậy, xin hãy kịp thời bày biện những món điểm tâm ngon miệng ra. Cô ấy tính tình khá nóng nảy, không thích những người làm việc lê thê."

Không ngờ Anne lại chu đáo dặn dò cả chuyện cô cần thời gian để học tiếng Bồ, trong lòng Mạnh Tầm có chút cảm động.

Quản gia dẫn Mạnh Tầm đến phòng bếp ở lầu một.

Căn phòng được trang trí theo phong cách thuần Mỹ, rộng đến 30 mét vuông, có thể chứa cùng lúc rất nhiều đầu bếp.

Nơi này cách âm cực tốt, cửa kính vừa kéo lại, Mạnh Tầm chỉ nhìn thấy người hầu đang quét dọn ở sân trước sân sau chứ không nghe thấy bất kỳ một tiếng tạp âm nào.

Như vậy cô càng cảm thấy tự tại, cả gian bếp này đều là giang sơn của riêng cô.

Bên trong có đủ mọi thứ, căn bản không cần phải yêu cầu thêm gì.

Giới nhà giàu đều rất chú trọng hình thức, Mạnh Tầm biết mình không thể làm món canh bao như hôm đó được.

Hơn nữa hôm nay là lần đầu tiên đến, cô phải vận dụng hết tài nghệ của mình, làm ra những món điểm tâm vừa tinh xảo vừa ngon miệng mới không phụ lòng giới thiệu và dặn dò của Anne.

Mạnh Tầm nghĩ vậy, trong đầu đã có kế hoạch.

Mãi cho đến hơn ba giờ chiều, Mạnh Tầm mới hoàn thành công việc, cho tất cả điểm tâm vào tủ lạnh.
« Chương TrướcChương Tiếp »