"Tôi đang ở cổng trường em."
Phòng bếp chung vẫn còn khá đông người, Mạnh Tầm bưng nồi mì gói, khẽ lách người sang một bên.
Cô có vẻ sợ bị người khác nghe thấy mình đang nói chuyện điện thoại với ai, dù sao thì Keith tiên sinh cũng là người đã đi làm, sinh viên mà qua lại với người ngoài xã hội thì ít nhiều cũng khiến người ta suy diễn linh tinh.
Huống hồ, những lời của Keith tiên sinh ở đầu dây bên kia đúng là có chút mập mờ và vượt quá giới hạn.
Anh ta đến trường học làm gì?
Chắc không phải đến tìm mình đâu.
Mạnh Tầm nghĩ vậy, cố làm ra vẻ thản nhiên hỏi: "Keith tiên sinh đến đây có việc công ạ?"
Hương mì bốc lên nghi ngút, bụng cô đã đói meo. Cô học ngày học đêm đến quên ăn quên ngủ cũng chỉ để mau chóng đọc xong sách trả lại cho anh, vậy mà bây giờ anh còn cản trở con đường ăn uống của cô nữa.
"Không phải việc công."
Vậy thì là việc tư.
Mạnh Tầm khe khẽ "à" một tiếng: "Vậy nếu là việc tư thì tôi không làm phiền Keith tiên sinh nữa, tôi phải đi ăn mì đây ạ."
Lan Trạc Phong ngồi ở hàng ghế sau của chiếc Rolls-Royce, vẫn dưới tán cây nơi anh đã cho cô xuống xe, nhưng giờ đây trời đã tối hẳn, không còn ánh nắng ban ngày, khuôn viên đại học A chỉ còn hắt ra những vệt sáng yếu ớt.
Tài xế không phải chú Tuấn, không có lá gan lớn như vậy, anh ta cũng chỉ đành giả vờ tai điếc, không dám nghe lén họ nói chuyện cụ thể.
Càng không dám đoán mò tại sao Tam thiếu gia lại đột ngột xuất hiện ở đại học A, còn đặc biệt dừng xe lại, là để đợi ai sao?
Ai mà đáng để Tam thiếu gia phải chờ đợi? Ai lại có thể diện lớn đến mức khiến Tam thiếu phải tự mình đến tìm?
Chưa từng thấy bao giờ.
Đúng là chuyện lạ.
Nhưng chuyện lạ hơn nữa chính là câu nói tiếp theo của anh.
"Vậy tìm em thì tính là việc công hay việc tư?" Lan Trạc Phong ở hàng ghế sau cất lời, giọng nói mang theo chút uể oải nhàn nhạt.
Cô cầm sách của anh, nhận ân huệ của anh.
Thế mà đến cả chút phép đối nhân xử thế ngoài mặt cô cũng lười biếng thực hiện.
Anh nghe ra được sự thiếu kiên nhẫn trong giọng cô.
Nhưng cô càng không muốn, anh lại càng muốn lấn tới.
Ngọn lửa hiếm hoi, thứ tình cảm chân thật và sự phản nghịch bị đè nén suốt hai mươi mấy năm cuối cùng cũng đã nhen nhóm lên vì Mạnh Tầm.
Chỉ là những lời này lại lọt vào tai người tài xế.
Gương mặt tài xế không đổi sắc, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, Tam thiếu gia nói chuyện kiểu này, nhân vật ở đầu dây bên kia sẽ trả lời ra sao?
Đầu dây bên này, Mạnh Tầm thật sự không biết phải trả lời thế nào, càng không biết anh tìm cô có chuyện gì.
Cô chỉ đành im lặng, không trả lời là công hay tư.
Một lúc sau, Lan Trạc Phong lên tiếng trước: "Lời chúc em viết trên bánh kem tôi thấy rồi."
Mạnh Tầm không hề bất ngờ, dù sao đó cũng là do cô viết. "Tôi thấy câu ngạn ngữ tiếng Tây Ban Nha anh viết trên cuốn sách tiếng Bồ nên đã tự ý thêm vào một lời chúc."
"Tại sao?"
"Để cảm ơn Keith tiên sinh."
Bánh kem là Anne nhờ cô làm, nhưng lời chúc là để cô bày tỏ lòng biết ơn vì anh đã cho cô mượn sách, anh hiểu là tốt rồi.
Mạnh Tầm nói: "Nếu không có gì nữa thì tôi cúp máy đây ạ."
"Bánh kem rất ngon..." Lan Trạc Phong nói ra mục đích cuối cùng của chuyến đi này: "Cho nên, mang một miếng cho em nếm thử."
Keith tiên sinh trông không giống người sẽ cố tình chạy đến đây một chuyến chỉ để mời cô ăn bánh kem.
Anh ta nên là người đứng ở trên cao, khinh miệt và xem thường chiếc bánh do cô làm mới phải.
Dù sao Anne cũng đã nói: Anh không ăn đồ ăn bên ngoài.
Mạnh Tầm là người rất biết mình biết ta, cô không cảm thấy mình có điểm nào đáng để Keith tiên sinh phải làm đến mức này.
Cô không hiểu, cũng không muốn tốn thời gian suy nghĩ, càng không muốn lãng phí thời gian vào những vị khách qua đường này.
Bởi vì khoảng cách giữa họ quá lớn. Anh có cả một đêm để tận hưởng ánh đèn neon rực rỡ, Anne nói anh có đầu bếp riêng, đói bụng sẽ có người nấu cho ăn.
Còn cô thì lại đang vô cùng lo lắng, trời đã khuya thế này, chậm một chút nữa thôi là phòng bếp sẽ tắt đèn, mì của cô cũng trương hết cả lên.
"Tôi không ăn đâu."
"Tại sao?"
"Bởi vì tôi đã nấu mì ăn rồi, hơn nữa bánh sinh nhật là để ăn cùng bạn bè hoặc người nhà, tôi không ăn bánh kem của anh..." lời cô nói ra tuy thẳng thừng nhưng lại vô cùng tổn thương, có lẽ nghĩ đến cuốn sách tiếng Bồ mà anh đã hào phóng cho mượn vẫn còn đặt trên bàn, cô lặng lẽ nói thêm: "Xin lỗi, Keith tiên sinh."
Cô biết mình nói chuyện khó nghe. Nhưng nếu có thể mượn được hai quyển sách kia từ nơi khác, cô tuyệt đối sẽ không nhận của Keith.
Cô có thể viết lời chúc lên bánh kem để hàm súc bày tỏ lòng biết ơn.
Ít nhất là một lời cảm ơn.
Nhưng cô không thể nhắn tin, vồn vã liên lạc để tỏ lòng biết ơn được.
Dù sao thì rào cản giai cấp giữa họ đâu chỉ là một chút.
Lan Trạc Phong cầm điện thoại, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra dãy nhà học sáng đèn của đại học A ngoài cửa sổ.
"Mạnh Tầm."
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô một cách riêng tư, nghe có chút lạnh lùng.
Ngay sau đó, anh lại nói: "Có ai từng nói với em rằng, em rất quật cường không?"
Từ lần đầu gặp mặt cho đến mấy lần sau này, ấn tượng của Mạnh Tầm về Keith luôn là một người lịch thiệp, hòa nhã.
Nhưng hôm nay nghe anh nói chuyện với tông giọng lạnh như băng, giống như có một làn sương giá phả vào mặt, dù cách một chiếc điện thoại cũng có thể cảm nhận được sự uy nghiêm không giận mà uy.
Cô bỗng nhận ra anh cũng là người có tính khí không phải dạng vừa.
Chỉ là cô chưa thực sự thấy được con người bên trong của anh mà thôi.
Bằng không sao chỉ vì cô từ chối ăn bánh kem mà lại thành cô "quật cường" được.
Đúng là có chút vô lý.