Bởi vì không yêu, nên cũng bớt đi những chua xót và khổ đau của tình yêu, đó là một lối tắt khác của cuộc đời.
"Vậy bà có hối hận không?" Lan Trạc Phong hỏi.
Hối hận vì cả một đời không có được tình yêu.
"Con người chẳng phải luôn sống trong vô số lần hối hận và vô số lần thỏa hiệp đó sao?" Anne cười nói: "Nhưng từ khi ta nuôi nấng mẹ con, và bây giờ có con ở bên cạnh, ta không còn hối hận nữa, ngược lại còn cảm thấy cuộc sống như vậy rất viên mãn."
Lan Trạc Phong cười nhạt, cầm ly lên uống một ngụm nước: "Có lẽ lúc đó bà thỏa hiệp chỉ vì bà không có người mình yêu. Nếu lúc đó có người mình yêu, có lẽ đó sẽ không phải là thỏa hiệp, mà là đối đầu."
Đời người không thể lúc nào cũng thỏa hiệp, càng không thể lúc nào cũng hối hận.
Anne bị câu hỏi của Lan Trạc Phong làm cho cứng họng, một lúc sau mới nói: "Chẳng lẽ bây giờ con đã có người mình yêu rồi sao?"
Lan Trạc Phong bưng ly nước lên nhấp một ngụm, ánh nước lấp lánh che đi đôi mắt của anh.
"Dù có hay không, ta cũng muốn nói với con, Keith, ở nhà họ Lan, con không có lựa chọn nào khác đâu." Anne nói, rồi chìa tay ra: "Cho ta mượn hộp diêm của con một chút."
Lan Trạc Phong lấy hộp diêm ra đưa cho Anne. Lời của bà đúng là một nhát chí mạng.
Dù có hay không thì đã sao?
Đứa con cháu nào của nhà họ Lan mà không phải nghe theo sự sắp đặt của trưởng bối.
Có chăng cũng chỉ là thêm vài lần đối đầu mà thôi.
Anne quẹt diêm, chuẩn bị châm nến thì Lan Trạc Phong nhìn thấy dòng chữ tiếng Bồ Đào Nha trên bánh ——Parabéns ao Sr. Keith, 26 anos. Espero que aos 26 anos, você possa alcançar a liberdade que deseja.
Anh đưa tay ngăn hành động châm nến của Anne lại, vừa như lơ đãng vừa như thuận miệng hỏi: "Bà ơi, cái bánh này, là ai làm vậy ạ?" Trừ bà ra, anh không nhớ còn ai gọi anh là Keith tiên sinh cả.
Anne thẳng thắn nói: "Ta còn tưởng con phải ăn thử mới biết chứ, không ngờ lại bị con phát hiện nhanh vậy. Là ta nhờ Mạnh Tầm làm đó, con bé vừa đi trước khi con đến."
"Sao cô ấy biết hôm nay là sinh nhật con?"
"Sao con hỏi ngốc thế?"
Đương nhiên là vì Anne nhờ cô bé làm bánh nên mới biết.
Lan Trạc Phong cụp mắt, ánh nhìn rơi trên dòng chữ kia.
"Parabéns ao Sr. Keith, 26 anos. Espero que aos 26 anos, você possa alcançar a liberdade que deseja" những lời này qua miệng Lan Trạc Phong lại mang thêm vài phần dịu dàng và lãng mạn của ngữ điệu Bồ Đào Nha. Anh ra vẻ không quan tâm, hỏi: "Đây là cô ấy tự viết, hay là bà bảo cô ấy viết?"
"Đương nhiên là nó tự viết rồi. Tiếng Bồ của nó tiến bộ nhiều lắm. À đúng rồi, ta nhớ trước đây con rất thích đọc một câu ngạn ngữ Tây Ban Nha: A vida livre é toda a minha ambição, có lẽ con bé đã nhìn ra được khát khao tự do của con." Anne châm nến, nói: "Được rồi, con có thể ước nguyện."
Ngọn nến đã được Anne thắp lên.
Lan Trạc Phong nhắm mắt lại.
A vida livre é toda a minha ambição — Tự do một đời, là toàn bộ dã tâm của tôi.
Parabéns ao Sr. Keith, 26 anos. Espero que aos 26 anos, você possa alcançar a liberdade que deseja — Chúc Keith tiên sinh 26 tuổi sinh nhật vui vẻ, hy vọng ở tuổi 26, ngài có thể đạt được tự do mà ngài mong muốn.
Lan Trạc Phong mở mắt ra.
Bánh kem là do Anne nhờ làm, nhưng dòng chữ này là do cô viết. Lan Trạc Phong biết dụng ý của cô.
---
Từ nhà Anne trở về ký túc xá đã là 8 giờ tối.
Sức ăn của cô không lớn, vì đã ăn vặt ở nhà Anne nên bụng vẫn còn hơi ngang. Buổi tối cũng không có việc gì làm nên cô lại lấy sách tiếng Bồ ra xem.
Bên trong có rất nhiều ghi chú bằng chữ Hán, giúp cô tiết kiệm được khối thời gian tra cứu.
Vì vậy chỉ trong một tuần ngắn ngủi cô đã xem xong cả một cuốn.
Khi gập sách lại đã là 9 giờ rưỡi tối. Cô đi đến phòng bếp chung, lấy một gói mì ăn liền ra tự nấu, bỏ thêm mấy cọng rau xanh mướt, đập thêm một quả trứng, hương thơm ngào ngạt.
Khi cô bưng tô mì chuẩn bị về ký túc xá thì điện thoại trong túi bỗng nhiên reo lên.
Màn hình hiển thị một dãy số lạ.
Nhưng cô lại biết đó là ai, vì cách đây không lâu, họ đã liên lạc với nhau qua dãy số có đuôi 1111 này.
Mạnh Tầm lúc đó chỉ thầm nghĩ, người cao quý như anh đến số điện thoại cũng phải là số đẹp tứ quý.
Đêm đó, anh đã nhắn: [Mạnh tiểu thư, xem xong nhớ trả lại sách.]
Cô dùng từ "trả lại", anh liền bắt bẻ câu chữ, nói anh không trộm đồ của cô.
Bây giờ anh dùng từ "trả lại", vậy cô đã trộm gì của anh?
Cô trả lời: [Tôi sẽ xem xong sớm nhất có thể, sau đó sẽ trả lại cho anh, Keith tiên sinh.]
Kể từ đó, họ không liên lạc với nhau nữa.
Đã một tuần trôi qua. Mạnh Tầm nghĩ rằng Keith gọi điện để đòi lại sách, nên cô nhấn nút nghe rồi đưa lên tai nói: "Keith tiên sinh. Tôi vẫn chưa xem xong hết, đợi xem xong tôi sẽ trả lại cho anh, được không?"
Không ngờ đầu dây bên kia lại sững sờ một lúc, sau đó một giọng nói trầm thấp vang lên: "Em hiểu lầm rồi, tôi không phải gọi đến để đòi sách."
"Vậy anh có chuyện gì không ạ?"
Mạnh Tầm bưng tô mì, bụng cô đã đói cồn cào.
Lan Trạc Phong im lặng một lúc lâu, cuối cùng đành thỏa hiệp nói: "Tôi đang ở cổng trường của em."