Quyển 1 - Chương 17

Mạnh Tầm làm xong sốt dâu tây thì bỗng cảm thấy chiếc bánh có hơi đơn điệu, nhưng cô rốt cuộc không phải thợ làm bánh chuyên nghiệp, những kiểu bắt bông kem phức tạp cô đều không biết, chỉ có thể dùng sốt dâu trang trí viền bánh cho đẹp hơn một chút.

Mạnh Tầm cho sốt dâu vào túi bắt kem, sau đó nặn ra những chấm nhỏ tạo thành hình lượn sóng, cuối cùng đặt vài quả dâu tây lên trên.

Nhưng sau cùng, cô vẫn cảm thấy có chút đơn điệu, bèn cầm túi sốt dâu lên hỏi: "Cô Anne ơi, Keith tiên sinh năm nay bao nhiêu tuổi ạ?"

"26 tuổi rồi. Một ông cụ non."

26, lớn hơn cô 8 tuổi?

Mạnh Tầm cúi mắt, ngẫm nghĩ một chút rồi dùng sốt dâu tây viết lên: "Parabéns ao Sr. Keith, 26 anos. Espero que aos 26 anos, você possa alcançar a liberdade que deseja"

Lúc rời khỏi nhà Anne đã là 7 giờ tối. Cô cố tình rời đi trước khi Keith đến.

Hầu như ngay khi Mạnh Tầm vừa rời đi, xe của Lan Trạc Phong đã đến sân sau.

Chú Tuấn mở cửa xe cho anh: "Sinh nhật vui vẻ, Trạc Phong. Không biết hôm nay Anne sẽ tạo bất ngờ gì cho cậu đây."

Lan Trạc Phong bước xuống từ hàng ghế sau, lấy điện thoại riêng ra, khẽ cười: "Ai mà biết được."

Lời thì nói vậy, nhưng Lan Trạc Phong vẫn thân thiết với bà ngoại của mình hơn. Có lẽ vì Anne không bao giờ tạo áp lực cho anh, ở bên bà, anh luôn thấy được sự nhiệt tình với cuộc sống, chứ không như bà nội, lúc nào cũng là quy tắc này, quy tắc nọ.

Khi Lan Trạc Phong bước vào, Anne đang còng lưng bón phân cho mấy luống hoa ở sân trước.

Bà vẫn hợp với việc chăm sóc hoa cỏ hơn là ngồi xổm trên đất để muối dưa. Từ trong bếp thoảng ra một mùi bánh mì thơm nhè nhẹ.

Đó là mùi hương tỏa ra từ lò nướng, một mùi hương mà Anne không thể nào làm ra được.

Lan Trạc Phong nhìn chằm chằm vào hai chiếc tạp dề chưa được cất gọn bên cạnh lò nướng, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh đèn trên trần. Anh cúi mắt, bên tai vang lên giọng của Anne: "Keith, sinh nhật vui vẻ."

Lan Trạc Phong thu hồi ánh mắt, hoàn hồn, đi về phía Anne, áp má vào bà: "Bà ngoại, cảm ơn bà."

Anne đặt chiếc xẻng nhỏ vào cái xô ở cửa, sau đó ra bồn nước ngoài sân rửa tay sạch sẽ.

Trước khi vào nhà bà còn đổi giày, rồi mới chậm rãi đi về phía bếp đảo: "Năm nay cũng như cũ, 9 giờ là đi Hong Kong sao?"

Lan Trạc Phong "ừ" một tiếng, ánh mắt nhìn theo Anne lấy một chiếc bánh kem từ trong tủ lạnh ra, hỏi: "Đây là?"

"Bánh sinh nhật ta làm đó." Anne đặt chiếc bánh lên bàn, vừa mở hộp vừa hít hà mùi thơm của bánh rồi hài lòng mỉm cười, sau đó nói: "Hy vọng ngày mai bà nội con sẽ cho con một con đường sống."

Lan Trạc Phong đỡ trán: "Đừng nhắc đến bà ấy."

"Có nhắc hay không thì ngày mai con cũng phải gặp bà ấy thôi."

Anne cắm nến lên, sau đó nói: "Bà ấy lúc nào cũng muốn ba anh em các con phải nghe theo sự sắp đặt của bà. Ngày mai chắc chắn bà sẽ lại giục con đi xem mắt, con có định thỏa hiệp không?"

Lan Trạc Phong ngồi lên chiếc ghế đẩu cao trước bếp đảo, một chân chống xuống đất, chân kia đặt lên thanh gác, nghe vậy liền nói: "Thỏa hiệp?"

Thật ra anh chưa bao giờ nghĩ đến những vấn đề này, bởi vì đối với anh mà nói, việc phải đối mặt với một cuộc hôn nhân không tình yêu cả đời là điều anh không thể chấp nhận. Anh không nói gì thêm, chỉ hỏi: "Bà và ông ngoại, sống có hạnh phúc không ạ?"

Theo anh biết, Anne và ông ngoại cũng là vì lợi ích gia tộc nên mới đến với nhau.

Anne nói: "Ta nghĩ là hạnh phúc, vì ông ngoại con rất tôn trọng ta. Tuy chúng ta không yêu nhau, nhưng chưa bao giờ cãi vã, cả hai đều rất tự tại và tự do. Vì không yêu, nên ta không quan tâm bên cạnh ông ấy có thêm số điện thoại của ai, hay ông ấy có về muộn không. Và ông ấy cũng không để ý việc ta cùng người hàng xóm thảo luận về nghệ thuật cắm hoa, hay việc ta đi dự tiệc ở nhà ai và về muộn. Giống như bây giờ vậy, ông ấy ở Bồ Đào Nha, ta ở Hương Sơn, ta sống rất vui vẻ."