Dù sao thì một cuốn sách cũ như vậy, có lẽ anh cũng chẳng cần nữa.
Giống như bây giờ cô cũng đâu cần đến đống sách giáo khoa thời cấp ba nữa.
Vì thế Mạnh Tầm tự cho là anh không cần, nên cũng không hỏi lại.
Vậy mà cô không ngờ, trước khi đi ngủ lại nhận được một tin nhắn: [Mạnh tiểu thư, xem xong nhớ trả lại sách.]
Cô gọi anh là Keith tiên sinh.
Anh gọi cô là Mạnh tiểu thư.
---
Thứ năm vốn là ngày có tiết tự chọn môn Tiếng Bồ Đào Nha.
Khi biết được rằng Keith tiên sinh mỗi tuần đều đến ăn điểm tâm với Anne, cô đã không muốn làm phiền bà nữa.
Dù sao đó cũng là ngày sum họp của hai bà cháu nhà người ta.
Vì thế cô mới lỡ lời nói rằng cô nghĩ họ sẽ không gặp lại.
Cô cũng cho rằng lời đề nghị dạy học của Anne hôm đó chỉ là lời khách sáo, nên không thực sự để trong lòng.
Không ngờ sau khi tan tiết tự chọn hôm thứ năm, Anne gọi Mạnh Tầm lại: "Mạnh Tầm, hôm nay e là không dạy con tiếng Bồ được rồi, nhưng con có thể giúp ta một tay được không?"
...
Lần này đến nhà Anne, cô đến sớm hơn tuần trước rất nhiều.
Quen đường quen lối, Mạnh Tầm cũng không còn gò bó như lần đầu, có lẽ cũng vì Anne đã nhờ vả cô.
Nói đến chuyện này, lại có liên quan đến Keith tiên sinh.
Bởi vì thứ sáu là sinh nhật của Keith, mà năm nào anh cũng đón sinh nhật cùng với những người nhà họ Lan đang định cư ở Hong Kong, nên Anne chỉ có thể mừng sinh nhật cho anh sớm hơn một ngày, vào thứ năm.
Hôm nay Anne mời cô đến cũng là vì muốn nhờ cô giúp làm một chiếc bánh sinh nhật cho Keith.
Anne đã mở lời, làm sao cô có thể từ chối?
Dù từ chối vì bất kỳ lý do gì cũng sẽ có vẻ hơi kiểu cách, bất kể là đối với chính bản thân cô hay đối với Keith.
Dù sao thì thứ bảy tuần trước họ cũng vừa mới gặp mặt.
Hơn nữa, sách của anh giờ này vẫn còn nằm trên bàn học của cô.
Anne lấy chỗ bơ đã được để mềm ra, đưa cho Mạnh Tầm: "Thật ngại quá, lại phiền đến con rồi. Chỉ là ta thực sự không muốn mua một cái bánh kem ngoài tiệm để cho có lệ, dù gì thì nó cũng không ăn đâu."
"Tại sao lại không ăn ạ?" Mạnh Tầm không khỏi tò mò. Theo lý mà nói, anh là một người rất hiếu thảo, nếu không thì sao lại bằng lòng mỗi tuần đều đến ăn điểm tâm với Anne chứ?
Hơn nữa, hôm đó cô nhận ra món điểm tâm Anne làm thực ra cũng không ngon lắm.
Keith tiên sinh có thể tuần nào cũng đến, thật sự rất hiếu thảo.
"Nó không ăn đồ bên ngoài đâu, kén ăn lắm. Đồ ăn của nó đều do đầu bếp riêng chuẩn bị cả" Anne nói: "Hôm đó con làm món bánh bao canh, ta nhìn ra được là nó rất thích ăn. Ta có cảm giác Keith đối với con hình như cũng không tệ lắm."
Kỳ thật Anne chỉ nói một câu đơn giản, nhưng bàn tay đang đánh bơ của Mạnh Tầm bỗng run lên, đến chính cô cũng thấy khó hiểu.
Không tệ ở chỗ nào chứ?
Anh đã hiểu lầm cô.
Nhặt được thẻ sinh viên của cô lại không trả ngay, mà còn giữ lại để cô phải chủ động tìm đến.
Nhưng anh có thật sự tệ đến vậy không?
Rõ ràng anh có thể không cần đưa cô về trường, nhưng chẳng những đã đưa về, mà còn tặng cô mấy cuốn sách tiếng Bồ mà cô đang rất cần.
Mạnh Tầm đánh xong bơ, sau đó lấy cốt bánh từ trong lò nướng ra.
Anne chỉ nhờ cô làm một chiếc bánh sinh nhật vị dâu tây, ngoài ra không có thêm yêu cầu nào khác.
"Keith tiên sinh thích ăn bánh kem vị dâu tây ạ?" Mạnh Tầm không khỏi tò mò. Cô thật sự không nhìn ra một người đàn ông cao lớn như anh lại thích ăn dâu tây.
"Không phải, là ta thích ăn. Nó chắc cũng chỉ ăn một miếng lấy lệ thôi. Nếu đã vậy thì đừng lãng phí, cứ chọn vị ta thích, phần còn lại ta sẽ ăn hết" Anne mời: "Con có muốn ở lại ăn sinh nhật cùng nó không?"
Mạnh Tầm bắt đầu làm sốt dâu tây, nghe vậy, cô khẽ từ chối: "Tối nay con có việc rồi ạ, nên không tham dự sinh nhật của Keith tiên sinh được. Chúc cô Anne và Keith tiên sinh có một buổi tối vui vẻ."
Anne cười nói: "Cảm ơn con, con đúng là một thiên thần nhỏ."