Quyển 1 - Chương 15

Mạnh Tầm nhận lấy, rút ra xem thử. Trong mấy quyển sách, có hai quyển khiến mắt cô ánh lên vài phần kinh ngạc vui sướиɠ: "《Aprender Português》, 《Português XXI》. Sao anh biết tôi cần hai quyển sách này?"

Lan Trạc Phong không nói gì, chỉ giơ tay trái lên, gập ba ngón giữa lại thành hình số 6 rồi đặt bên tai.

Ánh hoàng hôn nhảy múa trên vai anh, mái tóc hơi dài được chải gọn gàng. Dưới cái vỏ bọc tuấn mỹ vô song ấy là một bộ xương hoàn hảo, giờ phút này vài sợi tóc bị gió thổi có chút rối.

Con ngươi anh dưới ánh chiều tà phản chiếu một màu nâu hoặc, đôi mắt sâu thẳm tựa như xoáy nước, khóe miệng hơi nhếch lên, lười biếng, dễ dàng làm người khác xao động.

Mạnh Tầm thu hồi ánh mắt, lúc này mới biết anh đã nghe được cuộc điện thoại của cô với Trần Nghị.

Đây không phải là thứ gì khác, cũng không hề đường đột, mà là những cuốn sách cô đang rất cần.

Đối diện với nụ cười dịu dàng luôn nở trên môi Keith, sự lịch thiệp đúng mực của anh khiến cô cảm thấy nếu từ chối thì quả là một chuyện không biết điều.

Chỉ là mấy quyển sách thôi, mà lại đúng thứ cô cần. Cô nhận lấy và nói lời cảm ơn.

Cầm sách trên tay, cô quay người đi vòng qua con đường rồi biến mất ở khúc quanh để vào trường.

Chú Tuấn và Lan Trạc Phong đứng dưới bóng cây.

"Keith tiên sinh" chú Tuấn gọi anh.

Lan Trạc Phong liếc chú Tuấn một cái, biết ông đang bắt chước cách Mạnh Tầm gọi mình, nhưng không đáp lời.

Chú Tuấn nghiêm túc hơn một chút, nói: "Cô ấy có lẽ vẫn chưa biết tên thật của ngài."

Cũng không biết ngài là ai.

"Đúng vậy."

Lan Trạc Phong ngồi vào hàng ghế sau, day day trán, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Ông có biết sau lưng cô ấy gọi tôi là gì không?"

"Là gì ạ?" Chú Tuấn vừa lái xe vừa hỏi, mắt nhìn thẳng về phía trước.

"Cô ta gọi tôi là Lão Tam."

Vô lăng trên tay chú Tuấn khẽ chao đảo, ông không nhịn được, khóe miệng nở một nụ cười: "Thật là thú vị. Thảo nào lại thu hút được ngài."

"Thu hút tôi?"

"Chẳng lẽ không phải sao?"

"Ông nói nhiều thật đấy."

Lan Trạc Phong nhìn bóng dáng trường A lướt qua ngoài cửa sổ, rồi thu hồi tầm mắt.

Chú Tuấn vừa lái xe vừa nói chuyện phiếm: "Có một người thú vị như vậy để điểm xuyết cho cuộc sống thêm chút niềm vui, chưa chắc đã là chuyện không tốt."

Nói xong, ông nhìn vào gương chiếu hậu, quan sát gương mặt Lan Trạc Phong.

Anh khẽ nhắm mắt, yết hầu trượt lên xuống, bán đứng giấc ngủ chập chờn của mình.

---

Sau khi trở về ký túc xá, Mạnh Tầm vội vàng mở những cuốn sách Lan Trạc Phong đưa.

Cô muốn học tiếng Bồ Đào Nha thật nhanh, còn môn chuyên ngành của mình, cô sẽ ôn lại bài vở mỗi ngày, không để chậm trễ.

Không ngờ khi mở sách ra, không chỉ bìa sách hơi ố vàng, mà ngay cả gáy sách cũng đã có chút phai màu.

Mạnh Tầm tiện tay lật vài trang, bộ móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, lòng bàn tay mềm mại mở ra trang đầu tiên.

Trên đó là những dòng chữ viết tay phóng khoáng bằng mực đen — Keith.

Thì ra tên tiếng Anh của anh viết như thế này...

Mạnh Tầm ho nhẹ, gãi gãi má, ôm sách xoay người leo lên giường. Khi lật trang tiếp theo, đôi mắt cô chợt khựng lại.

Thì ra cuốn sách trông cũ kỹ, ố vàng như vậy là vì mỗi một trang bên trong đều có những dòng ghi chú trọng điểm bằng bút mực đen của chủ nhân cuốn sách.

Từ Tiểu Mi chưa về, Mạnh Tầm chỉ bật chiếc đèn ở đầu giường của mình.

Cô co chân lên, đặt quyển sách trên đầu gối, chăm chú đọc.

Ngoài cửa sổ, lá cây xào xạc.

Mạnh Tầm hiếm khi bị phân tâm, cô thầm nghĩ, đây có lẽ là sách cũ của anh, là những kiến thức anh đã ghi chép lại khi còn đi học.

Vậy những cuốn sách này... Hình như cô quên hỏi, có cần phải trả lại không?