Quyển 1 - Chương 13

Mạnh Tầm nhận được tin nhắn của Lan Trạc Phong vào tối thứ sáu, ngay trước lúc sắp đi ngủ.

Trong tin nhắn có đính kèm một địa chỉ.

Mạnh Tầm mở ứng dụng bản đồ ra xem, phát hiện đó là một tòa cao ốc.

Cô đoán đó hẳn là công ty của anh, hoặc ít nhất là nơi anh làm việc.

Mạnh Tầm: [Chiều 3 giờ, tôi sẽ đến tìm ngài.]

Sáng hôm sau, Mạnh Tầm vẫn mặc một bộ đồ đơn giản gồm quần jean và áo thun. Cô đến một tiệm trà sữa để phỏng vấn, nhưng vì không biết tiếng Quảng Đông nên không được nhận.

Buổi trưa, cô trở về ký túc xá, tự pha cho mình một ly mì gói.

Một rưỡi chiều, cô đeo ba lô lên và bắt xe công cộng đi đến địa chỉ mà Lan Trạch Phong đã gửi.

Sau khi trả tiền vé, Mạnh Tầm tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Những người xung quanh đều nói tiếng Quảng Đông mà cô không thể nào hiểu được, khiến cô có cảm giác như đang lạc giữa một biển sương mù. Cô ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đúng lúc này, chuông báo thức trên điện thoại reo lên, báo hiệu giờ nghỉ trưa đã kết thúc. Cô vội vàng tắt đi. Khi màn hình chuyển đổi, nó dừng lại ngay giao diện tin nhắn với Keith, vì lúc nãy cô vừa mở ra để xem lại địa chỉ.

Không hiểu sao, cô lại nghĩ về buổi tối hôm đó.

Trong ký ức của cô không chỉ có âm thanh, mà còn có cả cơn gió thổi qua lúc ấy, những tán lá xào xạc, màn đêm mông lung, và cả biểu cảm của người đàn ông đó.

Cô không thể không thừa nhận, khí chất của anh quá mạnh mẽ. Ngay cả một nụ cười nhàn nhạt của anh dường như cũng mang theo sức nặng kinh người.

Chính cô đã nói rằng họ sẽ không gặp lại.

Ấy thế mà bây giờ cô lại đang trên đường đi tìm anh.

Chỉ vì câu nói "chúng ta sẽ còn liên lạc" của anh đêm đó.

Và cả dãy số được ghi lại trong lòng bàn tay cô.

Sự tự tin điềm nhiên của anh đêm đó, khiến cho cô vào giờ phút này có cảm giác Keith dường như có thể đùa bỡn và nắm gọn mọi thứ trong lòng bàn tay, một cảm giác vững như bàn thạch, liệu sự như thần.

Cô muốn hỏi anh làm thế nào mà nhặt được thẻ sinh viên của mình, nhưng vừa định hỏi lại nhớ ra đó là lúc cô đang lén lút gọi điện cho mẹ và vô tình làm rơi.

Thật may là anh đã nhặt được. Nếu người nhặt được là nhân viên khách sạn, hay tệ hơn là vị giám đốc mà bây giờ nghĩ lại cô mới thấy từng lời ông ta nói đều đầy ẩn ý, thì không biết họ sẽ dùng chiếc thẻ sinh viên đó để gây ra chuyện gì nữa.

Khoan đã... mình điên rồi sao?

Cô vậy mà lại cảm thấy việc được Keith nhặt được thẻ là một điều may mắn.

Rõ ràng đêm đó anh ta vẫn còn thành kiến với cô mà.

Tiếng xe buýt dừng lại đã cắt đứt dòng suy nghĩ hoang đường của cô. Cô xốc lại ba lô rồi bước xuống.

Đôi giày vải sờn cũ của cô đặt chân lên mảnh đất "tấc đất tấc vàng" của Hương Sơn Úc. Chiếc xe buýt lướt qua rồi đi xa dần, cô ngẩng đầu nhìn tòa nhà chọc trời trước mắt.

Nó có bao nhiêu tầng? Cô không biết.

Ánh mặt trời chói chang khiến cô không nhìn rõ, chỉ biết là nó rất cao. Cao đến mức xa vời, cao đến mức không thể với tới.

Trên mặt kính hoa lệ của tòa nhà là mấy chữ nổi bật — Tập đoàn Mistralis.

Cô siết chặt quai ba lô, bước vào bên trong tòa nhà và tiến đến quầy lễ tân.

"Chào cô, tôi muốn tìm Keith tiên sinh." Chiếc áo thun cô mặc là size XS, dù dáng người gầy gò nhưng lưng cô lại thẳng tắp.

Nhân viên lễ tân rất chuyên nghiệp, cô ấy mỉm cười nói: "Chào cô Mạnh, mời cô đi theo tôi."

Mạnh Tầm tò mò hỏi: "Cô nhận ra tôi sao?"

"Dạ không, là Tổng giám đốc đã dặn trước. Anh ấy nói hôm nay sẽ có một cô gái họ Mạnh, nói tiếng phổ thông, đến tìm anh ấy và bảo tôi dẫn cô lên thẳng thang máy."

Nhân viên lễ tân vừa cười vừa quẹt thẻ mở thang máy, giơ tay mời Mạnh Tầm bước vào rồi nói tiếp: "Tổng giảm đốc ở tầng cao nhất, thẻ đã được quẹt sẵn rồi ạ."

Cửa thang máy khép lại, Mạnh Tầm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên vách kim loại sáng bóng.

Một cô gái nói tiếng phổ thông...?

Anh dùng cách đó để miêu tả cô với người khác.

Thật kỳ lạ.

Hóa ra nói tiếng phổ thông cũng có thể trở thành một đặc điểm nhận dạng. Còn "em gái"... có phải là ý nói "cô em gái nhỏ" không?

Thang máy đến tầng cao nhất. Cửa vừa mở ra, người đàn ông trung niên vẫn thường đi theo Keith đã tươi cười bước tới nói: "Mạnh tiểu thư, mời cô đi theo tôi."

"Cảm ơn chú. Keith tiên sinh ở trong ạ?"

Chú Tuấn thấy hơi buồn cười, có lẽ cũng đoán được rằng Mạnh Tầm vẫn chưa biết tên thật của Trạc Phong, nên lần nào cũng gọi là Keith tiên sinh.

"Đúng vậy, Keith tiên sinh ở bên trong."

Nói rồi chú Tuấn đẩy hai cánh cửa lớn mở vào trong.

Mạnh Tầm phóng tầm mắt nhìn quanh. Thứ đầu tiên cô thấy là những ô cửa sổ sát đất khổng lồ, đối diện là vài tòa nhà chọc trời sừng sững khác.

Ánh nắng của buổi chiều ba bốn giờ chiếu thẳng vào từ phía này. Khi thu tầm mắt lại một chút, cô mới nhìn rõ kết cấu tổng thể của văn phòng.

Nơi này không đi theo tông màu đen-xám-trắng thường thấy, mà mang đậm phong cách Trung Hoa.

Những vách ngăn bằng gỗ có hoa văn tinh xảo, vừa phân chia không gian vừa có thể nhìn xuyên qua.

Chiếc bàn dài được làm từ loại gỗ tốt nhất, đi cùng là chiếc ghế có màu nâu cọ lạnh lẽo.

Phía sau bàn làm việc là một bức tường kệ sách bằng gỗ chạm rỗng kéo dài từ sàn đến trần, tất cả đều có tông màu thống nhất và chất gỗ thượng hạng.

Ở giữa đặt một tấm bình phong, ngăn cách khu làm việc với khu vực sofa. Tiếp đó là một đài phun nước mini được đặt trong phòng kính.

Mãi đến khi bước vào trong, Mạnh Tầm mới nhận ra văn phòng này có tới ba mặt là cửa sổ sát đất, và phía đối diện sofa là một bức tường cây xanh mướt.

Mạnh Tầm mơ hồ cảm thấy, Keith hẳn là một người rất chú trọng phong thủy.

Chú Tuấn đóng cửa lại. Cô thu hồi ánh mắt, nhìn về phía một khung cửa sổ sát đất khác đang được mở hé.

Anh đứng quay lưng về phía này, thân hình hơi cúi xuống, tựa vào bàn viết thư pháp.

Một cơn gió thổi qua làm lay động đuôi tóc hơi dài của anh.

Dường như cảm nhận được điều gì, bàn tay cầm bút lông của anh hơi khựng lại, rồi anh quay đầu nhìn về phía cô.

Anh đặt cây bút lông sói lên mặt bàn, xoay người thong thả bước về phía cô.

Anh mặc bộ vest phẳng phiu, mái tóc hơi dài được chải ngược ra sau. Đứng giữa không gian mang đậm phong cách Trung Hoa trầm ổn này, cả người anh toát ra khí chất như một pho tượng ngọc. Anh cất bước, chậm rãi tiến lại gần cô.

Nhưng lời anh nói ra lại chẳng hề xuôi tai: "Chúng ta lại gặp mặt."

Nói câu gì mở đầu không được, lại cố tình chọn đúng câu này.

Chỉ vì cô từng nói "Tôi nghĩ chúng ta sẽ không gặp lại nữa" hay sao?

"Keith tiên sinh, làm phiền rồi..." Mạnh Tầm siết chặt quai ba lô, một lúc sau mới đưa tay ra, lòng bàn tay thon gầy hướng lên trên: "Thẻ sinh viên của tôi, phiền anh trả lại."

"Trả lại?" Anh cười: "Nói cho phải lẽ nhé, tôi không trộm đồ của cô. Tôi chỉ nhặt được và có lòng tốt giữ giúp thôi."

Tiếng Phổ thông của Lan Trạc Phong không chuẩn, anh nói từng chữ từng chữ một, nhưng lại rất dễ nghe.

Chỉ là không ngờ một người đàn ông có vẻ ngoài cao sang lạnh lùng như ngọc lạnh sương thu thế này lại cũng có một mặt như vậy.

Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Mạnh Tầm nghe anh nói, bị anh nhìn chằm chằm. Ở tuổi mười tám, cô không khỏi có chút căng thẳng, nghĩ gì nói nấy: "Keith tiên sinh trông không giống loại người đó."

Lan Trạc Phong hỏi: "Loại người nào?"

Loại người đó, là loại người nào?

Câu này bảo Mạnh Tầm phải trả lời sao đây?

Ban nãy cô đã quá lời rồi.

Mạnh Tầm lúng túng, vờ vịt đưa tay sờ vào tấm kính của đài phun nước bên cạnh.