Quyển 1 - Chương 10

“Em sẽ gọi cho tôi thôi. Nghĩ kỹ xem em đánh rơi thứ gì đi?” Lời nói của anh đầy ẩn ý, úp úp mở mở khiến người ta nghe mà phiền lòng.

Mạnh Tầm chỉ có thể lấy điện thoại di động ra, ghi lại dãy số này vào phần ghi nhớ.

“Em thật sự thích tiếng Bồ Đào Nha sao?” Giọng Anne vọng lại từ phía sau, bà đang mân mê hũ dưa chuột muối của mình, mùi vị rất thơm.

Mạnh Tầm vừa lưu lại dãy số vừa không giấu giếm suy nghĩ của mình: “Em chỉ muốn tìm một vài việc làm thêm về phiên dịch, như vậy kiếm tiền sẽ nhanh hơn.”

“Ồ, vậy thì tốt quá.”

Anne nói đầy hàm ý: “Em gái của Keith mà cũng siêng năng được như em thì tốt biết mấy.”

“Keith tiên sinh còn có em gái ạ?”

“Nó là một đứa nghịch ngợm, Keith không muốn để ý đến nó, không đúng, phải nói là nó không muốn để ý đến bất kỳ cô gái nào, bà ngoại nó cũng phiền lòng vì chuyện của nó lắm rồi.”

Anne ngửi ngửi mùi dưa muối lên men, không phân biệt được là ngon hay dở: “Thế nên cô mới nói hôm nay Keith nói nhiều như vậy, nó chịu nói chuyện với em, cô thấy ngạc nhiên lắm. Em có thể giúp cô xem mùi vị dưa muối này đã được chưa không?”

Mạnh Tầm nghĩ đó chỉ là vì anh còn nhớ chuyện đêm đó, hơn nữa cuộc gặp gỡ của họ đêm đó cũng chẳng tốt đẹp gì, hoặc có lẽ anh chỉ muốn xin lỗi... cho nên mới bằng lòng nói chuyện với cô nhiều hơn.

Mạnh Tầm xoay người đi về phía Anne, bà ngoại cô cũng thích muối dưa, cô ngửi thử: “Không tệ ạ, chính là vị này, để lên men thêm một chút nữa, không lâu nữa là ăn được rồi.”

“Vậy bây giờ em không làm thêm ở hiệu sách nữa, tiếng Bồ Đào Nha cũng không thể nhanh giỏi được, em định làm gì?”

“Em vẫn chưa nghĩ ra ạ.”

“Cô giới thiệu cho em một chỗ, không biết em có bằng lòng không, không vất vả, mà tiền lại rất nhiều.”

---

Tối hôm qua, Mạnh Tầm và Anne đã trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, mãi đến khuya muộn mới được Anne sắp xếp tài xế đưa cô về trường.

Thứ Sáu có tiết học buổi sáng, mua cơm về ký túc xá ăn xong, rồi lại cầm ba lô chuẩn bị đến thư viện thì cũng đã là ba, bốn giờ chiều.

Tối qua Anne đã trao đổi cách liên lạc với cô, tiện thể nói cho Mạnh Tầm tên hai cuốn sách tiếng Bồ Đào Nha cần dùng, bảo cô đến thư viện trường A mượn.

Mạnh Tầm đi vào trong thư viện, dựa theo chỉ dẫn tìm được hai cuốn sách mà cô Anne đã nói.

Vừa định vươn tay lấy thì không ngờ lại bị một người khác từ phía đối diện cầm đi mất.

Trùng hợp thay, đó cũng chính là hai cuốn sách cô muốn tìm.

Mạnh Tầm nhìn qua khe hở của giá sách, đối diện là một nam sinh, trông có vẻ không lớn tuổi lắm, nhưng chắc chắn không phải sinh viên năm nhất.

Dường như cũng thấy Mạnh Tầm nhìn mình, cậu ta huơ huơ cuốn sách trên tay: “Tôi lấy trước, tôi xem trước.”

Mạnh Tầm thu hồi tầm mắt khỏi mặt cậu ta, “ừ” một tiếng rồi xoay người rời đi.

Cô ra hiệu sách bên ngoài mượn cũng được.

Nhưng cũng không thể đi về tay không, cô quay lại định mượn cuốn sách mà giáo viên đã nhắc đến trong lớp, 《This Is What America Looks Like》 của tác giả Ilhan Omar, kể về cuộc đời của Omar từ một người tị nạn châu Phi trở thành nữ nghị sĩ.

Nhưng không ngờ, cuốn sách này lại bị nam sinh vừa rồi cầm đi, lần này, Mạnh Tầm nhíu mày.

“Cậu có chuyện gì sao?” Mạnh Tầm hỏi, mặt không chút biểu cảm.

Nam sinh bật cười, sau đó cầm sách, từ phía bên kia vòng qua, đưa sách cho Mạnh Tầm.

“Đùa chút thôi mà, trả lại cậu.” Nam sinh nói: “Trần Nghị.”

Mạnh Tầm nhận lấy sách từ tay cậu ta, xoay người định đi, nhưng giây tiếp theo, Trần Nghị liền chặn trước mặt cô.

Trần Nghị cao hơn cô một cái đầu, Mạnh Tầm thật sự không có tâm trạng nhìn xem người khác trông thế nào, nhíu mày nói: “Có việc gì?”

“Cậu còn chưa nói tên mình là gì.” Trần Nghị nói: “Làm quen một chút đi.”

“Chúng ta không có lý do gì để làm quen cả.”

Mạnh Tầm không thích kiểu người này, cậu ta dường như không nhận ra sự bực bội của cô, tự cho rằng việc giành sách là một trò rất vui.

Cô xoay người bỏ đi, mặc kệ Trần Nghị nói vọng theo sau: “Tôi biết cậu tên Mạnh Tầm, có thể cậu không biết tôi, chúng ta học chung một lớp tự chọn đấy.”

Bước chân Mạnh Tầm không vì Trần Nghị mà dừng lại, cô đi đến chỗ đăng ký mượn sách.

“Xin cho xem thẻ sinh viên.”

“Chờ một lát ạ...” Mạnh Tầm đặt ba lô xuống, kéo khóa tìm trong ngăn đựng giấy tờ, tìm hồi lâu cũng không thấy.

Phía sau có người đang thúc giục, Mạnh Tầm chỉ có thể nói một câu xin lỗi, cầm ba lô đi ra dưới bóng cây ở cửa thư viện tìm lại lần nữa.

Mặt trời lúc ba, bốn giờ không còn quá gay gắt, nhưng trên mặt vẫn lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Tay cô khựng lại, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó.

“Em sẽ gọi cho tôi thôi. Nghĩ kỹ xem em đánh rơi thứ gì đi?”