Mặc dù thi thể đã được xử lý sơ qua, nhưng anh vẫn lo cô sẽ sợ.
Cố Y Y hiểu ý anh, nhưng cô vẫn muốn nhìn lần cuối.
“Cảm ơn anh trai.”
Cô gái lau nước mắt, bước lên trước, đi ngang qua hai ông bà nội Cố rồi dừng lại bên đầu giường.
Gương mặt của người phụ nữ đã bị mất một nửa, còn người đàn ông thì thảm hơn, một phần ba cái đầu nát vụn. Nếu không phải vì nhiệt độ trong phòng đang ở mức thấp thì e rằng thứ cô nhìn thấy chỉ là một đống xương lộn xộn.
Bởi vì bị tấm vải trắng che lại, cho nên Cố Y Y không nhìn rõ được toàn bộ thi thể mà chỉ có thể nhìn thấy gương mặt hai người bọn họ, nhưng nhiêu đó thôi cũng đủ khiến Thẩm Dật không muốn cô tiếp tục nhìn nữa.
Anh bước lên vài bước, đặt hai tay lên vai cô: “Được rồi, chúng ta về nhà thôi.”
...
Sau khi rời khỏi nhà xác, đứng dưới ánh nắng, Cố Y Y vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi nỗi khϊếp sợ và đau buồn.
Bàn tay phải của người đàn ông vẫn đặt sau lưng cô, cũng chỉ có chút tiếp xúc này mới khiến cô cảm thấy bản thân đang ở trong thực tại, chứ không phải đang mơ.
Cô cũng không biết tình cảm của mình đối với ba mẹ nuôi là như thế nào. Cô đã từng dùng cả tấm lòng của một người con để yêu thương họ, cố gắng hết sức để làm họ hài lòng, nhưng mục đích họ nhận nuôi cô, thái độ và tâm tư của họ, cô đều hiểu rõ.
Cô vô cùng cảm kích ơn dưỡng dục của họ, vì vậy sau khi hai người qua đời, cô rất đau lòng. Nhưng mặt khác, một số hành vi cùng mục đích của họ cũng khiến cô nảy sinh lòng oán hận.
Hai loại cảm xúc phức tạp ấy cứ thế mâu thuẫn gào thét trong lòng Cố Y Y. Và đằng sau dáng vẻ bình tĩnh đầy đau thương đó, không ai biết nỗi đau mà cô đang phải chịu...
...
Chiếc Bentley dừng lại trước mặt hai người, Trần Nghị bước ra từ ghế lái, mở cửa xe cho họ.
Cửa xe khép lại, chiếc Bentley lao nhanh một mạch về phía nhà cũ họ Thẩm.
Phong cảnh ngoài cửa sổ dần lùi về sau, băng qua khu phố náo nhiệt, tiến vào con đường vắng lặng không có lấy một bóng người.
Hai tay đặt trên đùi siết chặt lại, Thẩm Dật nhận ra sự căng thẳng và bất an của cô.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng dừng trên gương mặt cô, đang định mở lời thì không ngờ cô lại chủ động lên tiếng trước.
“Anh trai ơi, em có thể hỏi tên anh được không?”
Thẩm Dật cong môi cười: “Anh tên là Thẩm Dật.”
“Sau này, em sẽ gọi là Thẩm Tư Y.”
“Tư là nhớ nhung, Y là mềm mại xinh đẹp.”
Thẩm Tư Y, cô gái lặp lại cái tên ấy trong lòng.
“Em thích không?”
“Nếu em có ý tưởng khác, cũng có thể nói với anh.”
Cái tên này là do anh đặt, nếu cô không thích cũng có thể đổi.
Cô gái cười ngọt ngào: “Cảm ơn anh trai, em rất thích cái tên này.”
Thẩm Dật nhìn cô đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ, nhất thời có chút sững sờ. Mặc dù anh che giấu cảm xúc rất tốt, nhưng cô vẫn nhạy cảm nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trong ánh mắt anh.
Khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên, Thẩm Tư Y lập tức cúi đầu xuống.
Thẩm Dật cười cười: “Y Y cười lên rất đẹp, sau này phải cười nhiều hơn nhé.”
Cô gái không ngẩng đầu, ngượng ngùng đáp một tiếng “vâng”.
Thẩm Dật nhìn cô, không nói thêm gì nữa.
Yêu một người cũng như chăm hoa vậy, nhà họ Cố chăm sóc không tốt, bọn họ đã làm tổn hại tâm hồn cô, che giấu đi vẻ đẹp của cô.
Cô vốn dĩ phải xinh đẹp, tràn đầy sức sống giống như vừa rồi mỉm cười với anh mới đúng.
Ánh mắt người đàn ông dừng trên khuôn mặt cô, mang theo vài phần thất thần, anh đang nghĩ, rốt cuộc anh phải cần bao lâu mới có thể khiến cô nở rộ...
Vài phút sau, cô gái lại ngẩng đầu lên, cô nhìn anh một cái, rồi lặng lẽ chờ đợi nơi cuối con đường, điểm khởi đầu mới của cô.
“Y Y không cần lo lắng, mọi người trong nhà đều rất tốt, mẹ xinh đẹp dịu dàng, ba cũng hiền hòa nho nhã.”
Thẩm Tư Y gật đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào gương mặt người đàn ông.
“Mẹ rất thích con gái, vì vậy lúc sinh anh còn buồn bực một thời gian.”
“Nhưng bây giờ thì tốt rồi, có Y Y đến, mẹ sẽ rất vui.”
Nói cách khác, mẹ sẽ đối xử với cô rất tốt.
“Anh ơi, trong hàng hậu bối chỉ có mình anh thôi sao?”
Câu hỏi đột ngột của cô khiến Thẩm Dật khựng lại nửa giây. Trong hàng hậu bối đương nhiên không chỉ có mình anh, mà còn có một đứa con riêng.
Là thật nhưng cũng không phải là thật. Vì thế Thẩm Dật chỉ nhàn nhạt cười: “Không phải.”
“Trong nhà còn có một người nữa, tên là Thẩm Ngôn, là con riêng của ba với người phụ nữ khác.”
Thẩm Tư Y cứng người, cảm thấy mình không nên hỏi nhiều như vậy.
“Y Y không cần nghĩ nhiều, thực ra tình hình trong nhà cũng không quá phức tạp, mặc dù Tiểu Ngôn là con riêng, nhưng bầu không khí trong nhà rất hòa thuận.”
Thẩm Tư Y nghe xong, không nói thêm gì nữa, cũng không dám hỏi thêm một câu thừa thãi nào khác.