Chương 6: Xảy ra chuyện

Mãi đến khi xe biến mất hẳn, hai vệ sĩ vẫn còn nôn thốc nôn tháo, không dám liếc nhìn chỗ đó thêm lần nào nữa.

“Cậu nói xem, bây giờ... chúng ta phải làm sao?”

“Còn có thể làm sao nữa, ý của họ là bảo chúng ta câm miệng lại.”

Nếu không nghe lời thì nơi này chắc chắn sẽ có thêm hai thi thể nữa.

“Vậy còn bên phía nhà họ Cố?”

“Không sao đâu, dù sao thì thằng nhóc đó cũng không thường xuyên về nhà. Chúng ta chỉ cần nói với hai vợ chồng kia một tiếng là được.”

Cố Đường thường hay chơi bời bên ngoài, cho nên nhà họ Cố mới đặc biệt sắp xếp hai vệ sĩ trông chừng cậu ta. Vì vậy dù cho bọn họ có nói gì thì nhà họ Cố cũng sẽ không nghi ngờ.

“Nhưng sớm muộn gì họ cũng sẽ nhận ra có gì đó không ổn.”

“Đừng lo, đối phương đã nói rồi, chúng ta chỉ cần ngoan ngoãn rời đi.”

“Được.” Giờ phút này chỉ còn cách rời đi càng xa càng tốt...

...

Ngày hôm sau, tại bệnh viện.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu rọi rực rỡ, cây anh đào dưới lầu vẫn nở rộ như cũ. Cố Y Y đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống.

Cô nhớ hôm mình bị thương đã gặp một anh trai, hình như là anh ấy đã cứu cô. Đáng tiếc là cô không nhìn rõ mặt anh, chỉ thấy vài đường nét mơ hồ.

“Y Y, đợi lát nữa ba mẹ đến đón em, nhớ mang đủ đồ đừng để sót nhé.”

Giọng của y tá vang lên từ phía sau. Cô quay lại, nở nụ cười rạng rỡ: “Vâng, em nhớ rồi.”

“Vậy chị đi trước đây.”

“Tạm biệt chị gái.” Cô vẫy tay, nhìn theo bóng dáng y tá rời đi.

“Tạm biệt.”

Ánh mắt lại lần nữa dừng trên cây hoa anh đào, cô vẫn còn đang nghĩ về vị ân nhân kia.

...

Cùng lúc đó, ở phía bên kia.

“Vợ à, xong chưa thế?”

“Đến đây đến đây, anh gấp cái gì chứ.”

Tiếng giày cao gót từ tầng trên vọng xuống, người phụ nữ xách túi xuất hiện ở đầu cầu thang.

“Mau lên, phía bệnh viện đã thông báo rồi.”

“Đây chẳng phải em đến rồi sao.”

Người đàn ông hơi bất lực, xoay xoay chìa khóa xe, bước ra cửa trước.

“Bộp.” một tiếng, cửa xe đóng lại, chiếc xe Mercedes từ cổng nhà lao đi, cuốn theo một làn bụi.

Bởi vì chạy trên con đường rộng và ít xe, người đàn ông lại tăng tốc thêm chút nữa.

“Trong khoảng thời gian Y Y nằm viện, anh trai con bé cũng chưa từng tới thăm lấy một lần.”

“Còn không phải vì con bé sợ sao.” Người đàn ông liếc gương chiếu hậu, phát hiện phía sau chẳng biết từ đâu xuất hiện hai chiếc xe.

“Sợ? Cũng đã ở với nhau bao nhiêu năm rồi.” Người phụ nữ mở túi, lấy son ra dặm lại.

Ánh mắt người đàn ông không đặt trên người bà ta, tiếp tục nhìn thẳng phía trước, đồng thời để ý hai chiếc Cadillac trong gương chiếu hậu.

Nghe thấy lời người phụ nữ nói, người đàn ông khẽ thở dài một tiếng: “Vợ à, anh thấy nếu thật sự không ổn... thì thôi vậy.”

Lời vừa dứt, trên gương mặt mang dấu vết năm tháng của người đàn ông hiện lên vài phần khó xử. Mặc dù đó là con trai ruột của bọn họ, nhưng căn bệnh của thằng bé cũng không thể khống chế được.

Con gái tuy không phải ruột thịt, nhưng dù sao cũng đã nuôi nhiều năm như vậy. Y Y xinh đẹp, ngoan ngoãn, quả thực rất xứng với con trai họ.

Nhưng nói thẳng ra, nếu để Y Y gả cho con trai họ đúng là quá xui xẻo cho con bé.

Người bình thường còn tránh con trai họ như tránh dịch, đến cả đến gần còn chẳng dám, chứ đừng nói việc gả cho thằng bé. Cũng chỉ có Y Y là con nuôi của nhà họ nên mới không có quyền chọn lựa.

Người phụ nữ nhíu mày, liếc người đàn ông một cái: “Thôi sao?”

“Chúng ta đã nuôi con bé mười năm, từ sáu tuổi đến mười sáu tuổi. Nếu không có chúng ta, bây giờ con bé ở đâu còn chẳng biết.”

“Cho nên con bé đương nhiên phải báo đáp ân nuôi dưỡng này.”

Ngày trước khi đến cô nhi viện, bọn họ chính là vì mục đích này. Nếu không phải vì lý do đó, ai lại muốn mang một đứa trẻ không cùng quan hệ huyết thống về nuôi chứ.

“Anh biết.”

“Nhưng mà em xem bên nhà họ Khương đi.”

“Hình như bên đó cũng có ý với Y Y.”

Người đàn ông vừa nhắc tới, người phụ nữ lập tức nhớ đến còn có nhà họ Khương, vẻ bực bội trên mặt liền biến mất, bà ta bình tĩnh trở lại.

Nhà họ Khương làm chính trị, nếu có thể nịnh bợ được thì việc làm ăn của bọn họ chẳng khác nào như hổ mọc thêm cánh.

Chỉ là chuyện này nếu mà truyền ra ngoài thì nhà họ sẽ bị người ta chửi chết.

Người đàn ông liếc người phụ nữ một cái, chờ bà ta trả lời.

“Chuyện này tạm thời không được nóng vội.”

“Ít nhất cũng phải đợi Y Y học xong cấp ba đã rồi tính.”

“Ừ, bên nhà họ Khương cũng có ý như vậy.”

Ngay khi người đàn ông vừa dứt lời, đột nhiên phanh gấp một cái, chiếc xe Mercedes mà hai vợ chồng bọn họ đang ngồi bị ép dừng lại một cách thô bạo.

Người phụ nữ theo quán tính lao mạnh về phía trước. Cũng may là bà ta có thắt dây an toàn, nếu không thì thật sự đã nhào thẳng lên, đập vào cửa kính chắn gió rồi.

“Làm cái gì vậy!”

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, nhìn thấy có một chiếc xe Cadillac dừng ngay trước mũi xe họ. Nếu không phải vì chồng bà ta phản ứng nhanh, e rằng bọn họ đã đâm thẳng vào rồi.

“Bíp bíp!”

Người đàn ông bực bội bấm còi, nhưng chiếc xe chắn đường phía trước dường như không có ý định di chuyển.

Cửa kính hạ xuống, người đàn ông thò đầu ra ngoài: “Này...”

"Rầm!"

“Két ——”

Lời còn chưa kịp nói hết, chiếc xe Cadillac phía sau đã trực tiếp đâm mạnh, ép xe bọn họ về phía lan can đường.

“Á!!!”

“Chồng ơi!”